Tiểu Thuyết: QUYÊN – Nguyễn Văn Thọ - Chương 1

Tiểu thuyết Quyên tựa bức tranh tái hiện khốc liệt về cuộc đời, số phận của những người mưu sinh xa xứ, khiến người đọc không khỏi xót xa, ngẫm ngợi.

Quyên cũng là một bộ phim điện ảnh đẹp hiện đã bắt đầu công chiếu tại các rạp trên toàn quốc. 

Giới thiệu

Quyên là một cô gái Hà Nội có học thức, có nhan sắc trời cho và phẩm cách cao quý, hội tụ mọi đức tính tốt đẹp của một phụ nữ Hà Thành (công, dung, ngôn, hạnh). Chỉ vì ngộ nhận về một cuộc sống giàu sang hơn nơi xứ người mà cô đã theo chồng rời bỏ Tổ Quốc dấn thân vào một cuộc vượt biên để rồi bị rơi vào một cơn lốc xoáy bi thảm của một kiếp sống lưu vong:

bị cưỡng hiếp đến có chửa;

bị chồng đánh đập vì có hoang thai;

phải tự sát vì không nơi nương thân khi bụng mang dạ chửa;

bị bỏ rơi trong lúc sinh nở; phải trốn chạy khỏi bệnh viện vì chấn thương tâm lý;

phải đi làm thuê kiếm sống trong khi vừa đẻ;

bị đánh ghen và dính vào án mạng vì tình…

biết bao nhiêu bến thuyền Quyên đã rơi xuống trong số 12 bến đa đoan trong kiếp sống đàn bà?

– nhà văn Nguyễn Thị Anh Thư

 

Tiểu Thuyết: QUYÊN – Nguyễn Văn Thọ - 0

Tiểu thuyết Quyên tựa bức tranh tái hiện khốc liệt về cuộc đời, số phận của những người mưu sinh xa xứ, khiến người đọc không khỏi xót xa, ngẫm ngợi.

Quyên cũng là một bộ phim điện ảnh đẹp hiện đã bắt đầu công chiếu tại các rạp trên toàn quốc. 

Phần 1

Hất ngã cô xuống chiếc nệm đặt trên nền lát gỗ, gã tự giật đứt tung cúc áo. Cô gái trẻ thoáng thấy hai vuông thịt nở đầy của người đàn ông, mắt hoảng hốt, tuyệt vọng, vẫn cố lùi. Gã bình thản, câm lặng, chậm rãi cởi thắt lưng, ném quần xuống góc nhà. “Nằm yên!” Đục và khàn, mệnh lệnh cất lên lạnh lùng, chứng tỏ không gì có thể lay chuyển được gã!

Hất ngã cô xuống chiếc nệm đặt trên nền lát gỗ, gã tự giật đứt tung cúc áo. Cô gái trẻ thoáng thấy hai vuông thịt nở đầy của người đàn ông, mắt hoảng hốt, tuyệt vọng, vẫn cố lùi. Gã bình thản, câm lặng, chậm rãi cởi thắt lưng, ném quần xuống góc nhà. “Nằm yên!” Đục và khàn, mệnh lệnh cất lên lạnh lùng, chứng tỏ không gì có thể lay chuyển được gã!

Trần truồng, gã bất động nhìn cô một vài giây như thể suy nghĩ điều gì, rồi đưa hai cánh tay vươn ra, cuồn cuộn những bắp thịt săn, chắc. Hai bàn tay nắm lấy đôi vai mềm của cô gái. Cô gái vùng vẫy, giằng xé, cắn vào bàn tay thô ráp của gã khi áo ngoài, áo lót lần lượt bị giật tung. Chiếc quần Jeans, sau bao ngày lẩn lút,bươm lội từ Nga, trong rừng thẳm, đẫm mùi mồ hôi và nước, trở nên cứng queo đến khó cởi, vẫn bị lột phắt. Trên nệm, phơi ra cặp đùi trần đang độ thanh xuân, thon thả, mịm màng, mơn mởn, nõn nường. Gã đổ người xuống.

Cô gái biết rõ con rắn đã trườn trên da thịt mình, từng centimet. Cô tiếp tục cố oằn lên, nghiêng mình giãy, bắt tréo đùi. “Đồ đĩ! Giạng chân ra!” Giọng khàn đanh, lạnh lùng cất lên và tiếp đó, một cái tạt tai giáng sượt phía mái tóc. Chiếc cặp nhựa màu nâu văng ra, đập vào tường gỗ, nghe khô khốc. Mớ tóc cắt ngang lưng, dày, đen tuyền xoã tung, đổ xoà trên tấm ga trắng muốt. Gã rướn lên, thúc mạnh…

Cô giật nẩy toàn thân và, như con thú đã bị đạn, rục xuống đất, mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà. Cô cảm giác tắt thở vì lập tức nhận ra một thỏi sắt nguội chọc thẳng vào cửa mình. Rát, bỏng! Cho mãi sau này, đôi khi nhớ lại, cô không khỏi rùng mình. Thỏi sắt nguội xuyên sâu vào thân xác người đàn bà trẻ như xọc ngược suốt cơ thể, vươn tới tận óc, đẩy cô rơi vào trạng thái của kẻ mộng du, hoặc hôn mê hay tương tự như vậy.

Không hiểu sao trong đầu cô khi đó lại hiện lên đôi mắt quen thuộc, thân yêu của chồng. Chính điều tưởng như vô lí ấy tăng thêm sự đau đớn khôn cùng của cô gái vừa hưởng chưa chọn hai tháng trăng mật, đã lao vào cuộc ra đi, mà mọi sự đầy bất trắc, đã diễn ra không được như dự báo.

Cô tên Quyên.

Mùa đông năm ấy, em tròn hai mươi bốn tuổi.

Ngôi nhà gỗ nằm giữa rừng thẳm. Trong không gian bao la của vùng biên giới, nó chỉ là một điểm đen nhỏ xíu lẫn vào trùng trùng băng tuyết. Cạnh đó, một chiếc chòi gỗ đen trũi, nom như ngọn tháp canh, vọt lên nền trời xám đục, xưa dành cho đám thợ săn lên cao quan sát và từ đó có thể đứng bắn ra bốn phía. Nhà có hai phòng. Phòng nhỏ chừng là nơi để đồ đạc, một cái kho nhỏ. Phòng chính rộng tới ba chục mét vuông, giữa có lò sưởi đốt củi và bếp xếp bằng mấy chục viên đá.

Một chiếc bàn gỗ nặng, dài tới ba mét. Ghế băng kê sát vách gỗ. Trong nhà có bồn rửa mặt. Một chỗ tắm không có màn che. Hai chiếc ghế băng, vài chiếc ghế tựa đóng sơ sài, nhưng nặng và chắc. Nơi này, Hiệp hội săn bắn thú dành cho những phường săn nghỉ chân, nay bỏ hoang, không ai sử dụng, từ ngày Đông Âu sụp đổ. Những kẻ đưa đường, vận chuyển thuốc lá lậu qua biên giới, mang về đầy nệm mút, dăm cái bát, nồi nhôm và ba bốn thùng mì ăn liền,v.v… Ngôi nhà trở thành nơi nghỉ tạm của chúng sau mỗi chuyến từ bên kia biên giới trở về. Bây giờ trong ngôi nhà, nghe rất rõ tiếng nệm mút ken lò-xo phật phùng, ọt ẹt. Tiếng thở chầm chậm hối hả của con đực. Những thanh gỗ bắp làm trần, được đẽo nhẵn, đóng ghép rất cẩn thận, khít sát vào nhau, tưởng như chẳng bao giờ dột được, mà nước từ đâu vẫn luồn lách, rỉ ra, chầm chậm từng giọt, loang sẫm ướt cả một vạt thảm. Lách tách, vọng từ phía cửa sổ, tiếng băng rạn vỡ. Và, ngoài rừng gió vẫn thổi mạnh. Tiếng gió dội vào các hốc gỗ, tru lên như tiếng chó sói. Tiếng tru gần rồi lại tiếng tru xa. Nghe lạnh lẽo và hoang rợn. Những đám tuyết cuồn cuộn, trắng xoá miên man bay trên nóc rừng biên giới. Trên vạt trống bên nhà, nơi mùa xuân là cỏ biếc, gió xoáy tạo nên những vồng tuyết, trông tựa cặp vú trắng ngần, căng mẩy, mịn màng của những pho tượng nhan nhản khắp châu Âu. Mặt trời đỏ sậm, tà tà dân lên, quét ánh sáng xuống mặt đất, bất ngờ nhuộm trên tuyết trắng một màu hồng óng ánh, loang như sắc máu loãng.

Tỉnh giấc lúc chín giờ sáng, cô khẽ cựa mình. Toàn thân đau ê ẩm. Tấm chăn tuột khỏi người. Trần truồng. Nhớp nhúa. Quyên không khóc, cô chẳng có một người thân bên mình để khóc. Cô nhìn sang đối diện. Hắn, gã, kẻ dẫn đường, kể hiếp cô đêm qua đang nằm trên ghế băng gỗ, chăn phủ ngang ngực, ngáy đều đều. Lò sưởi đã tắt, chỉ còn lại lớp tro xốp như phấn tuyết và những vệt đen hoen ố. Quyên khép mắt. Giá bây giờ khóc được?

Anh ơi. Giờ anh đang ở đâu?

Mười sáu người đi trước cô và chồng. Họ nối theo nhau, im lặng xuyên qua những khu rừng trắng xoá tuyết băng. Gót chân trắng hồng của cô không chịu được chuyến đi dài ngày đã rộp bỏng, nước vàng vỡ ra từ chỗ phồng đã nửa tháng nay. Người ta dặn rằng, phải qua biên giới gần sáng, không để lại dấu vết. Bốn năm giờ quanh co trên những lối mòn, trước mắt họ hiện ra một con sông cạn. Từ đâu đó hai chiếc săm ô-tô lớn được đem tới và bình hơi nén lập tức thổi căng. Lần lượt họ được kéo qua con sông, trượt qua những đám băng nổi lều phều, để tới bờ bên kia. Quyên và hắn đi chuyến cuối cùng. Thực ra, trước đó có thể xếp cô đi với chồng, nhưng có cái săm bỗng non hơi và hắn bảo cô quay lên bờ. Sao anh ấy không nhường cô đi trước? Tình huống đúng như một kịch bản định sẵn. ánh đèn bờ bên kia bỗng nhấp nháy và tốp người đã sang sông, cách cô có hờn năm chục mét, nhao nhác chạy dạt sang bên trái khu rừng. Cô thoáng nhìn thấy bóng chồng. Cô muốn ánh nhảy xuống sông quay lại. “Polizel ” Hắn quát nhẹ vào tai cô và nắm tay kéo thốc đi. Quyên cố ngoái đầu nhìn. Trong đêm tối, chỉ thấy những tảng băng bồng bềnh trôi. Đoàn người bên kia sông như có phép lạ, biến vào rừng đêm thăm thẳm. Và Quyên, trong bàn tay của kẻ dẫn đường thông thốc kéo, lôi ngược về con đường mòn cũ. Thực ra cô bắt đầu hơi sợ khi con đường ngập tuyết cứ tít tắp, thăm thẳm đằng trước. Cô đã hỏi gã rằng, chúng ta đi đâu? Gã nói, phải quay lại thị xã. Thị xã, ở nơi đó, cô đã nhìn thấy qua ô cửa sổ nhiều người da trắng hồng, dân bản địa đi lại. “Mình sẽ gào lên, sẽ kêu cứu, nếu chuyện gì xấu xảy ra.” Cô không thể ngờ rằng, họ cứ đi mãi và tới một ngôi nhà hoang xung quanh chỉ rậm rịt một màu rừng.

Cô nằm cạnh bếp, trên chiếc giường xây bằng gạch mộc, mặt trên lát gỗ, lấy hơi ấm từ lò sưởi. Cô là tù nhân không cần dây trói. Gã dẫn cô ra ngoài, để cô tự nhận thấy chạy trốn là vô ích.

Những khu rừng ôn đới, đa số là thông, sồi, bạch dương mọc bằng bằng, đều tăm tắp như nhau, trắng tuyết như nhau, làm cô không thể nào nhận ra, đêm qua họ đi từ hướng nào tới?

Gã hỏi, sớm nay có nghe tiếng bọn sói tru không? Chúng đi từng đàn, đói lắm, nhất là trong mùa đông.

Cô im lặng. Gã không bịa! Đêm qua, quả thật cô có nghe thấy những tiếng tru dài, hoảnh da, lạnh lẽo, xa lắc trong rừng. Nhìn ra tứ phía, tuyết trắng vẫn thông thốc cuốn, xoá sạch mọi dấu vết.

Gã tỏ ra quá thành thạo nơi này. Gã đi một lát và trở về, lôi từ đâu ra năm sáu tấm ván bắp, kéo trượt trên tuyết. Như người thợ mộc chuyên nghiệp, gã thong thả đóng chúng phía ngoài hai cửa sổ. Đóng gỗ chắn cửa sổ xong, gã hùng hục xúc tuyết, đổ đầy ắp hai cái thùng gỗ lớn, xưa có lẽ dùng đựng rượu… Quyên chợt hiểu, gã chưa có ý định buông tha cô.

Trưa đó, họ yên lặng ăn mì. Bụng rỗng đã hơn một ngày, có đói đi chăng nữa, cô cũng không muốn ăn với gã. Nhưng phải ăn để lấy sức mà chạy trốn ngay khỏi nơi hang hùm nọc rắn này. Cô cố nhắm mắt nuốt nửa bát mì không rau, không thịt, rồi uống cà-phê mà gã đã cho tới hai, ba thìa đường. Ca cà-phê thơm phức chưa kịp uống hết, gã lại tiến lại gần cô lôi thốc cô lên cái sạp gỗ cạnh lò sưởi. Mọi việc diễn ra như hôm qua, khác là hôm nay cô chẳng chống cự nữa. Cô thưỡn ra. Kệ gã! Mỗi lần gã thúc mạnh, cô nhăm mặt gắng chịu đựng. Gã thực khoẻ, dai dẳng và bền bỉ, nhịp nhàng trỗi lên, trồi xuống như giã giò. Mắt nhắm, răng nghiến, cô cố nín thở, buồn nôn lắm mà không nôn được, khi đôi môi hắn cứ gắn chặt vào đôi môi cô. Trời ạ, đôi môi vốn uơn uớt, hồng mọng, tươi mơn mởn như nụ hoa sớm mai đẫm sương vừa hé.

Nửa giờ sau, như chưa có chuyện gì xảy ra, gã để mặc cô nằm úp mặt vào tường như chết, quay ra cho củi thêm vào lò, vui vẻ huýt sáo. Không cần biết cô nghe hay không, gã dặn cô, sau chục phút nữa phải đóng cửa lò lại, cách cho củi và làm thế nào để tàn tro rơi xuống. Nếu không biết cách, nửa đêm lò tắt, lạnh đấy! Xong, gã khép chiếc cửa gỗ nặng trịch và không quên đóng thanh gỗ chắn ngang cửa. Tao đi tới chiều mai mới về. Nhẽ ra không cần đóng cửa nhưng tao sợ em sẽ làm mồi cho chó sói. Gã sốc cái thắt lưng đeo con dao găm thợ săn dài, nói vọng vào nhà.

Im lặng tới ghê sợ, cô ngồi dậy, nhìn quanh. Cô nhào khỏi sạp gỗ, vội đi lục tung cả hai gian phòng, mong tìm được một vật cứng. Trong phòng nhỏ chứa đồ, cô thấy một chiếc tô-vít ngắn. Tô-vít quấn vào sợi dây. Cô giật mạnh. Theo cái tô-vít bung ra là chiếc máy Video, miệng ổ tra băng đã bợt hết sơn, trơn cả nhựa. Rất nhiều cuộn băng òa rơi theo. Cô nhặt một chiếc băng giơ lên ánh sáng. Tấm ảnh màu in hình cô gái lõa thể, môi đỏ chót, chân dài dạng ra rõ nét. Cô ném thẳng chiếc băng vào tường gỗ. Cú ném khá mạnh. Hộp băng vỡ tan, tấm ảnh bay xuống đất không rách, còn nguyên lành. Tại nhà ngoài, cô tìm được con dao thép trắng, loại mỏng mảnh dùng để cắt bánh mì.

Những tấm ván bắp rất dày, chắc bọc quanh nhà, liên kết với nhau như một khối liền. Các cánh cửa đều chắc và rắn như thép, không hề suy suyển, dẫu cô đã hết sức lay, đập, lắc, chọc, cứa. Quyên ơi, mày thực sự chết rồi! Cô ngồi bịch xuống đất, bất lực! Cô oà khóc, nức nở. Lát sau, chừng đã khóc thoả thuê, cô đổ người trên sàn gỗ, rũ ra, nằm im như một cái xác.

Một ngày trong tù dài lắm! Quá trưa, cô chỉ ăn một gói mì. Mì không rau, đắng. Có lẽ tới bảy tám giờ tối cô ngồi đống đá rất lâu bên cửa sổ nhỏ, nơi còn chừa một khe hẹp duy nhất có thể nhìn ra ngoài.

Tuyết bớt rơi. Trăng non. Mặt tuyết sáng bạc, ánh lạnh. Những đám tuyết quá dày, trĩu nặng trên các cành thông, thi thoảng lại đổ sập xuống mặt đất. Nghe rào một tiếng khô lạnh. Đêm khuya, có nhiều tiếng động lạ quanh những bức tường gỗ. Vài tiếng tru, khi gần, khi xa, khi mơ hồ vọng về lúc gần sáng. Cô rùng mình, co rúm trong tấm chăn mỏng mà gã đã ném lên đệm trước khi ra đi.

Tận chiều sẩm hôm sau gã mới trở lại. Trên lưng một bao khoác nặng. Gã hơi nhếch mép cười, khi thấy cô ngồi bó gối bên cạnh lò sưởi, rồi ném bao đồ xuống sàn. “Đêm qua sợ không? Sắp hộ các đồ ăn lên bàn bếp đo! Tao có mua đền em vài thứ vặt”. Gã chỉ cái thùng thiếc mỏng, rỗng: “Cái này mang về cho em đun nước tắm. Em để lên mặt lò và múc nước đầy vào. Làm vậy, khi nào cũng có sẵn nước nóng”.

Quyên mở túi, xếp ra mặt bếp hơn hai chục cân thực phẩm tươi và khô các loại. Vài chục gói mì, gạo. Những thỏi xúc xích, mấy tảng thịt lợn hun khói có lớp bì, mỡ trắng, bọc trong ni-lon; cả thịt bò và một con thỏ tươi đã lột hết da. Muối, đường, mì chính, xà-phòng bọc trong hai cái khăn tăm rộng,v.v… Dưới đáy túi, cô nhặt lên hai lố xi-líp, xu-chiêng, loại sáu cái một, ghim bằng miếng bìa nhỏ. Lại một hộp kem thoa mặt và bộ cắt móng tay mà ngoài hộp có hình cô gái tóc vàng sóng, rất đẹp đang như tủm tỉm cười với cô. Cô rùng mình! Quyên ơi, mày cũng đẹp mà sao đời mày lại khốn nạn thế?!

Gã im lặng xem cô soạn đồ và thong thả nhâm nhi cốc rượu whisky vàng sậm. “Tuyết dày lắm không đi nhanh hơn được. Bọn chó bên kia thanh toán còn thiếu tiền. Mua dăm thứ vớ vẩn ấy, tao phải đi ba bốn nơi. Gần ba trăm cây, đường trơn quá, mấy lần xe cứ trượt trên băng và xoay ngang. Em có sốt ruột không?”

Quyên không trả lời.

Em có sốt ruột không? Có khi nào cô mong con thú ấy trở về mau chóng? Mà gã xưng hô kì lạ thực, tao và em. Lần đầu tiên trong đời, cô nghe thấy một cách xưng hô tơn tởn, bầy nhầy, nửa nạc, nửa mỡ.

Hai tháng trời trôi qua. Những ngày sau cái buổi đầu tiên ấy, cô buộc quen dần với sự thoả mãn của gã. Mỗi bận đòi, gã không xưng tao, cũng không câm lặng như trước: “Cho tôi yêu nào! Yêu nào!” Sau câu nói trơ trẽn ấy của gã, Quyên thấy mình vô duyên thê! Nhưng cô vẫn phải ngoan ngoãn, ngoan ngoãn tự nằm lên tấm đệm mỏng đặt trên kệ sát bếp.

Trong Trường đại học Tổng hợp, khoa Văn, khi còn là sinh viên, Quyên nổi tiếng là người vừa đẹp vừa thông minh. Thông minh, theo cô chẳng là cái gì ghê gớm lắm, chỉ là biết quan sát nhanh và xử lí đúng thông tin mà thôn. Vào hoàn cảnh này, ngoan ngoãn, đó là cách tốt nhất để rất nhanh chóng kết thúc một trò chơi bắt buộc. Nhưng không bao giờ cô yêu gã! Không! Thường là, cô nhắm mắt, mặc kệ gã vầy vò. Cũng có khi cô chẳng nhắm mắt, thao láo nhìn lên trần nhà, hai tay buông xuôi, cố nghĩ tới những chuyện vu vơ khác. Cô chống lại tất cả, kể cả sự tự nhiên của tạo hoá, khi những gì, ngoài ý thức, trong cô bị cơn sóng tình dồn dập, cuồng điên của gã đánh thức. Điều đó xảy ra thường là ở cuối cuộc. Nhất là, sau một thời gian, khi cố đã bắt đầu quen thuộc cả hơi thở, từng động tác và thân thể của gã, tới từng centimet. Cô nghiến răng tưởng vỡ tan cả hàm răng trắng đều tăm tắp và phát hiện ra rằng, cũng chả ăn thua gì! Rồi cô chợt tìm ra như một phát kiến mới, rằng cô phải tự cấu, cào, rứt vào vế đùi non mình. Những móng tay sắc cấu, bấm cào mạnh vào da thịt non, toé cả máu. Chỗ da mỏng non ấy, sau này để lại hai vết sẹo mà chỉ cô, chỉ cô thôi mới hiểu vì sao?

Tháng Ba, khi tuyết ngừng rơi và mưa rỉ rả, gã dẫn cô đi khắp những khu rừng quanh đó, rồi bảo, em có thể ra ngoài nhưng chỉ trong khu vực này. Rừng châu Âu, nơi ấy chỉ dăm bảy loài cây, đa phần là thông, sồi, bồ đề và dẻ. Mỗi năm một mùa cây trút lá, lớp nọ đè lên lớp kia. Có nơi, đám lá ải mục ấy dày tới nửa mét. Nom rất phẳng, thậm chí mịn màng, thế mà đi qua nó chẳng hề dễ dàng. Một dịp, nhân lúc gã có việc đi vắng ba ngày, Quyên lần ra khỏi nhà. Cô mò mẫm đi, luẩn quản trên các lối mòn tới hơn hai giờ, rồi lại quàng đúng về khu rừng cũ. Thử sức vào sớm hôm sau, liên tục định lại hướng chuẩn, cô gặp một vách đá cao ngất. Không thể vượt qua được! Quyên ngồi phệt xuống đất, trước vách đá đầy rêu trơn, suýt nữa oà khóc! Gã nói đúng, hoạ chăg chỉ có mọc cánh. “Nếu như không sống đủ năm tháng với rừng, chuyển thuốc lá lậu, đưa người…” Những con thú đánh dấu đường bằng hơi, bằng nước tiểu, bằng hương xạ, bằng những gì chỉ có trời mới hiểu. Gã và những kẻ tương tự như gã mới có thể đùa chơi với rừng hoang không cần lối mòm, không cần đánh dấu. Sau này gã giải thích: “Những kẻ bị đẩy vào rừng, khi hiểu rừng, sẽ tự tìm thấy đường”.

Rằm tháng ấy, Quyên giật mình sau khi đếm những vạch khắc trên cột gỗ và tự khẳng định mình có thai. Suốt đêm cô lo sợ, trằn trọc. Cô sợ hãi điều ấy hơn sợ cả những tiếng tru từng đêm vẫn vọng về. Không thể như vậy! Mình nào có yêu gã mà lại có thai, cô sẽ ăn nói với chồng cô, mẹ cô và gia đình cô sau này ra sao? Cô khóc, vật vã, cấu xé mình, thậm trí vỗ bồm bộp vào bụng. Chẳng có gì xảy ra sau đó.

Cái thai trong bụng cô gan lì, ngày lại càng có những dấu hiệu phát triển mạnh mẽ.

Tháng tư đến, những cánh rừng châu Âu mới đẹp làm sao. Tuyết băng tan đi. Mưa, rồi giớ mươn man thổi. Mặt đất lộ dần những trảng cỏ, để vài ngày dưới nắng vàng trong suốt, một thảm xanh biêng biếc, nõn nường hiện ra, trải rộng khắp bìa rừng. Các loài hoa dại bắt đầu đua nhau mọc, tạo nên nhiều mảng đủ màu đủ loại phơn phớt trên nền xanh. Những vạt cây gì chẳng biết tên, tựa như loài mai mà cô đã từng nhìn thấy ở phương Nam quê hương, sau vài ngày nóng ẩm, vụt trổ từng trảng hoa vàng rực, chói chang. Cái bụng cô cũng vụt cao lên, căng ra và, ngày lại ngày cô cảm thấy rất rõ, một sinh linh đang lớn dần, cụng cựa trong đó. Sự cảm thức có một sinh linh thật kì diệu! Nó tự nhiên nâng đỡ cô, cho cô cảm giác bớt cô quạnh, có thêm một con người. Con người duy nhất cho Quyên có thể trò chuyện, tâm tư chia sẻ trong hoang lạnh. Nhất là mỗi khi gã lại bỏ đi, mất tiêu trong những cánh rừng ngút ngát.

Song cũng có những cảm thức khác lại hành hạ cô. Quyên, mày là đứa khốn nạn! Bên bờ suối nước trong vắt, mặt nước lặng sáng như gương, có một lần cô tự và đôm đốp vào hai bên má, khi thấy khuôn mặt cô có già dặn thêm tí chút, nhưng lại rực rỡ hơn. Rõ khốn nạn! Khí hậu châu Âu, tẩm ướp trong cái lạnh heo heo, vốn hợp với phụ nữ. Lại chuyện nữa, mấy bận cô leo lên chòi cao, rồi đứng mãi trên đó, suốt cả những buổi chiều. Sau mấy lần như vậy, cô tự nhủ:”Con Quyên, mi thật là kẻ hư đốn!” Cô căm thù gã, muốn giết gã mà chưa được. Nhưng thời gian trôi qua, mọi sự chung đụng đã làm cho cô thân thuộc với gã đến từng chi tiết. Cô thân thuộc từ giọng nói tới cử chỉ, thân xác và đặc biệt mùi của riêng gã. Điều đó chính là điều làm cô sợ hãi. Cô hoàn toàn không chịu được cảnh cô độ một mình trong rừng hoang. Không thể nói ra, cô căm ghét chính cô. Nhưng như một phản xạ vô điều kiện, cô vẫn lên chòi cao, mong ngóng bóng dáng gã. Bồn chồn, khắc khoải, trên cái chòi cao cô độc ấy, cô mong gã đột ngột hiện ra từ một khoảnh rừng nào đó tiến lại ngôi nhà. Có một lần, thấy bóng gã xuất hiện đúng như trong tưởng tượng, cô vội chạy gấp xuống chòi, trở vào căn nhà và, tim đập rất nhanh nhưng trống trận…

Cô tự biết, cô không phải loại người đầy năng lực nhục dục. Cô cũng tuyệt nhiên không yêu gã. Nhưng một lần nữa, sau hơn tuần vắng mặt, cô mong hắn về cồn cào và, đêm ấy bằng sức mạnh man dại của một thằng đực, gã đẩy cô tới tình trạng cực khoái một cách mê muội. Trạng thái mà cô chưa khi nào cảm nhận thấy, ngay cả hồi cô yêu thương với chồng cô. Chính đều trớ trêu ấy, làm cô muốn bấu chặt lấy hai vai gã, muốn cào cấu cho nát rách bắp thịt căng cứng như được bơm nén đầy khí. Những bắp thịt rắn chắc, cuồn cuộn nở căng trên ngực và cánh tay của một gã giang hồ đáng ghét, đáng căm hờn, sao trong khoảnh khắc ấy lại có một mãnh lực cuốn hút cô? May mà cô cố kìm hãm, nhớ ra và, thay vì muốn làm như vậy, cô lại phải cào rõ mạnh xuống đệm giường. Chỗ cào ấy làm rách, xơ lên một đoạn drap dài. Toàn bộ những diễn biến này, vô tình tạo thành một sự giằng xé hỗn tạp, khó phân định trong tâm hồn cô, cho cô thêm đau khổ tới khôn cùng sau những trải nghiệm đó. Nhất là nhiều năm sau này, mỗi khi có dịp nhớ lại, cô càng tự dằn vặt khi nghĩ suy về sự lạnh lùng, trớ trêu của tạo hoá. Một hoàn cảnh mà trong đời sống cô không bao giờ mong chờ, thậm chí tưởng tưởng ra, giờ lại luôn gặp phải, nhiều đêm đối diện với nó.

Một đêm, gã không vội vàng yêu cắn xé như mọi lần. Trời xui khiến thế nào, sau hi cô cởi hết quần áo, gã cứ ngồi yên lặng, nhẩn nha hút thuốc, rồi ngắm cô. Nghiêng người, cô muốn tránh cái nhìn như xuyên sốt thân thể đã trần truồng của mình. Bỗng gã chồm lên.”Em đã có thai?” Mắt gã sáng lên: “Tao hỏi nghe thấy không?” Quyên xoay mình, càng lộ rõ cái vồng nhu nhú không bình thường mà trước đó bao lần hắn xoa bàn tay thô chắc, mãn nguyện lên vùng bụng phẳng căng, mềm mại “mát dịu như mỡ đông”.

Phải, gã là kẻ biết chiêm ngưỡng, không chỉ dừng lại ở thuộc tính bản năng của con đực. Chính gã từng thốt lên với mấy thằng bạn trong bữa rượu bên kia biên giới:

– Chúng mày chỉ nhìn đàn bà qua khuôn mặt thôi. Biết đếch gì! Chưa thấy một đứa nào đẹp như em. Mặt, mũi, chân, tay… ối trời ơi! Mắt ơi là mắt, da ơi là da. Tuốt tuồn tuột… chỉ muốn vỡ vụn, tan mẹ hết cả đi, để xối chảy ngay vào em hoặc ngược lại, em thấm ngược vào tao. Tóc đen, mát! Bụng, ngực cũng mát lắm và, bọn mày biết không, ở dưới đó một vùng mươn mướt, mượt đen xanh tốt bời bời!

Quyên im lặng. Cô không trả lời gã. Không hiểu sao, câu hỏi “Em đã có thai?” làm cô trào lên một niềm căm thù gã khôn tả. Cô bất ngờ vùng dậy nắm phắt lấy con dao bếp và lao vào gã. Lưỡi dao thép trắng rất bén nhưng mảnh, yếu và hơn nữa là cô không thể nhanh hơn con người đã từng nhận là Con hổ của Taiga từ những ngày lang bạt ở Nga. Gã nhanh hơn sóc, phắt tóm gọn bàn tay cô, bấm nhẹ. Con dao rơi xuống đất. Cô sợ hãi lùi sát tường, hai tay quờ quạng hai bên tường cố tìm vật gì có thể mang lại sức mạnh. Nhưng cô không thể ngờ, gã chẳng đánh cô một cái bạt tai như cô tưởng. Gã bất ngờ ôm lấy hai vai cô, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay của cô, rồi áp vào đôi môi gã.

Lần đầu tiên trong suốt thời gian biết gã, Quyết thấy đối mắt sắc lạnh chợt có ánh vui và dịu đi những tia sáng mà cô căm ghét.

Quyên thực sự không thể hiểu được dạng người kiểu gã. Cô cũng không hiểu nổi chính mình cả bản thân cô. Có một bí mật nào đó mà cô không thể giải mã, để từ đó có thể tìm cách thuyết phục gã, rồi giải thoát cho chính mình. Đêm qua gã nhẹ nhàng với cô lắm, thế mà mới hôm sau, gã lại trở về vẻ lạnh lùng, từ chối mọi đề nghị của cô. Gã bảo, tao không phải là trẻ con! Gã nói, trên đời này, lòng tin thì không tiền bạc nào có thể đổi được, nhưng nếu chưa qua nhiều thử thách, chưa trực tiếp nhận ra thì người ta không nên vội vã. Không thể cả tin!

Gã yên lặng một lát rồi nói có vẻ trân tình, gã đi một tuần vì công việc kiếm ăn không thể trì hoãn được. Gã tự thú “Nói thật, bây giờ tao chẳng muốn đi đâu. Tao chỉ muốn nằm trên nệm, xoa bụng em và áp tai vào đó suốt cả ngày lẫn hết đêm”.

 

Tin tức Việt Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC