"Coi tôi như người Việt quốc tịch Đức"

"Coi tôi như người Việt quốc tịch Đức"Rất tự nhiên, từ đầu tới cuối câu chuyện, Chris luôn dùng cách nói “Việt Nam mình…”

 

Cứ làm ăn đàng hoàng là được

Sống tại Việt Nam, Chris đã kinh qua đủ nghề như làm quản lý cho một khách sạn tại Sa Pa, nhân viên bán hàng cho hãng xe hơi Mercedes-Benz, dạy tiếng Đức cho người Việt Nam và hiện nay là giám đốc bán hàng cho một công ty cà phê. Mỗi công việc dạy anh một bài học và đến giờ anh tâm huyết với hoài bão góp sức phát triển thương hiệu cà phê Helio. “Tôi kịch liệt phản đối kiểu nói kinh doanh ở Việt Nam phải thế này còn kinh doanh ở nước A, nước B nào đó phải thế kia! Kinh doanh ở đâu cũng vậy, theo tôi quan trọng là anh làm đúng cách với đúng loại hàng hoá mình bán. Tiền ai cũng thích và ở đâu cũng có. Nếu là làm ăn chân chính, yên tâm cứ áp dụng những công thức rất cơ bản của thương trường là sẽ thành công”.

ông đi theo con đường xây dựng một thương hiệu bán lẻ, Chris thuyết phục vị giám đốc người Việt Nam tấn công thị trường bán buôn. Một mình một ngựa…Nouvo, Chris rong ruổi từng quán cà phê, vừa thuyết phục vừa tự tay pha cà phê cho các ông chủ khó tính nhất. Và đến nay sản phẩm của anh đã vào được hàng trăm quán cà phê khắp Hà Nội. Chris phân tích: “Lựa chọn phân khúc thị trường chưa ai đụng đến để khai phá là bài học sơ đẳng của bất cứ ai muốn kiếm tiền. Chúng tôi không xây dựng chuỗi cửa hàng, không bám vào dòng sản phẩm uống liền. Chúng tôi đưa cà phê và hướng dẫn cách thức pha chế cho những quán cà phê từ vỉa hè tới máy lạnh”.

Đừng gọi tôi là người nước ngoài

Hết nói chuyện kinh doanh ở Việt Nam, Chris lại tâm sự về tình người ở quê hương thứ hai của mình. Chris bảo: “Tôi rất xúc động bởi nụ cười và lời hỏi thăm đầy tình cảm của các bà bán thịt, rau trong chợ gần nhà mình. Tôi chưa bao giờ giúp gì được họ, thậm chí họ còn bán cho tôi rẻ hơn người khác vài đồng và họ luôn dành cho tôi những điều mà nếu sống ở những nước công nghiệp khác bạn không dễ có được. Hình như sự thân thiện là cái gì đó rất tự nhiên trong mỗi con người Việt Nam”. Với lối tư duy rất rõ ràng của người Đức, Chris cho rằng mọi mối quan hệ đều phải xây dựng trên lợi ích qua lại. Chris nói: “Ở Hà Nội tôi có một công việc sống được, một cuộc sống vui vẻ và bình yên. Vậy thì ngược lại, tôi cũng phải làm những điều tốt cho thành phố này, đất nước này. Đó là trách nhiệm của tôi trong mối quan hệ với nơi mình sống”. Sự đóng góp đó, theo Chris, là xây dựng một thương hiệu cà phê với dòng chữ Vietnam Specialty Coffee – cà phê Việt Nam đặc biệt và những buổi hướng nghiệp miễn phí cho thanh thiếu niên có hoàn cảnh khó khăn mỗi cuối tuần.

Ngập ngừng khá lâu, trước khi chia tay, Chris mới đề nghị đừng gọi Chris là người nước ngoài. “Với những người đã gắn bó lâu với đất nước này, đôi khi sự phân biệt vẫn tạo cảm giác buồn buồn… Mình muốn được coi là một người Việt Nam mang quốc tịch Đức”.

Theo SGTT.