Môn văn và người chết:Sự thờ ơ của nhân viên y tế

Môn văn và người chết:Sự thờ ơ của nhân viên y tế Người nhà đến quây kín bệnh viện đòi đưa ra câu trả lời về cái chết của bé Nhung. Ảnh VietNamNet


Hôm qua một đứa bé 11 tuổi đã chết ở Bệnh viện đa khoa Quốc Oai (Hà Nội) vì bị y bác sĩ thờ ơ. Trước đó, một nam bệnh nhân chết vì phòng khám từ chối cấp cứu do không có người nhà đi kèm.

 Hôm qua một đứa bé 11 tuổi đã chết ở Bệnh viện đa khoa Quốc Oai (Hà Nội) vì bị y bác sĩ thờ ơ. Trước đó, một nam bệnh nhân chết vì phòng khám từ chối cấp cứu do không có người nhà đi kèm.

Như những người làm cha làm mẹ khác, tim tôi cảm thấy nhói đau khi trông thấy hình ảnh người cha của bé Nguyễn Thị Hồng Nhung (11 tuổi, trú tại xóm 10, xã Thạch Thán, huyện Quốc Oai, TP Hà Nội) nằm ngất ngoài hành lang bệnh viện. Người cha nằm ngất lăn, xõng xoài trên nền gạch, vì quá đau đớn do cái chết của con gái mình.

Bác cháu bức xúc kể lại, Nhung nhập viện từ ngày 19-10, liên tục nôn khan, nhưng bác sĩ chẩn đoán là rối loạn tiêu hóa nên cứ để theo dõi. Suốt ngày 20-10, cháu bé tiếp tục nôn, xót con, gia đình xin cho chuyển viện lên tuyến trên, nhưng điều dưỡng không đồng ý vì lý do hôm đó là ngày nghỉ.

Bác cháu cho biết đã mấy lần đi gọi điều dưỡng, nhưng được trả lời bệnh nhân không sao đâu, không ai đến kiểm tra tình trạng cháu bé và đến 4h30 sáng 21-10, sờ vào người Nhung đã thấy lạnh. Đến khoảng hơn 5h sáng thì cháu đi.

Điều dưỡng ca trực Nguyễn Phú Trung đã viết bản tường trình, thừa nhận mình đã sai: “Tôi đã sai vì đã không báo cáo bác sĩ trực về việc người nhà đề xuất chuyển viện, do bệnh nhân đông và phải tham ca gia mổ. Khoảng 4h20 phút ngày 21-10 gia đình thấy cháu bé lả đi nên có báo cáo với y tá. Lúc đó tôi đang nghỉ ở buồng trực điều dưỡng, nên cùng với các y bác sỹ đã đến cứu chữa nhưng không kịp”.

Đọc mà thấy đau đớn. Chỉ vì sự thờ ơ của nhân viên y tế mà một đứa bé chết tức tưởi, người nhà năm lần bảy lượt xin chuyển viện cũng không cho đi. Giờ thì họ có nhận sai cũng đã muộn rồi, tính mạng đứa trẻ không thể nào lấy lại được nữa.

Cái chết của bé Nhung có phải là quá phi lý, quá oan uổng hay không? Ở đâu lại có cái thái độ ứng xử thờ ơ vô trách nhiệm với người bệnh như vậy, y đức tàn tệ quá mức rồi.

Môn văn và người chết:Sự thờ ơ của nhân viên y tế_0

Người cha bé Nhung đã nằm ngất ở hành lang bệnh viện sau cái chết tức tưởi của con gái.  Ảnh: VietNamNet

Mới vài ngày trước thôi, một người đàn ông bị tai nạn giao thông ở TP HCM được người đi đường tốt bụng đưa đến Phòng khám đa khoa Bà Điểm nhưng phòng khám từ chối cấp cứu vì không có người nhà đi kèm. Vậy là taxi phải chở nạn nhân đến bệnh viện trong tình trạng thương tích nặng, bệnh nhân đã qua đời.

Anh tài xế taxi Nguyễn Văn Tuấn đã kể lại rõ ràng, phòng khám không nhận cấp cứu bệnh nhân vì biết không có người nhà đi cùng. Một lý do không thể chấp nhận được.

Những vụ việc như vậy làm cho chúng ta cảm thấy tuyệt vọng về y đức, về tình người, nhưng nó đã xảy ra và có lẽ sẽ vẫn xảy ra.

Mới chỉ một tuần trước đây, một cuộc tranh luận vô cùng gay gắt đã diễn ra xung quanh chuyện có nên hay không dùng môn Văn để xét tuyển thí sinh vào ngành Y. Người thì ủng hộ vì cho rằng y bác sĩ cũng cần có tâm hồn, người phản đối thì nêu lý do: y bác sĩ là nhà khoa học, không phải nhà văn, không cần ấm ớ văn thơ, chả giúp gì cho họ cả. Một tờ báo đã mở cuộc trưng cầu về việc này, kết quả số phiếu không đồng ý dùng môn Văn xét tuyển chiếm tới 65,5%.

Tiếng Việt của người Nam bộ có một từ rất hay để gọi bệnh viện, đó là “nhà thương”. Có thể chữ “thương” bắt nguồn từ “thương tật”, “thương tích”, nhưng tôi vẫn thiên về chữ “thương” theo nghĩa “tình thương”, “thương xót”, “thương yêu” hơn.

Bệnh viện là nơi trú ngụ của tình thương, vì những người đang lâm vào tình trạng ốm đau bệnh tật, họ cần tình thương hơn mọi thứ trên đời.

Bé Nhung có thể đã không chết nếu những nhân viên y tế trong ca trực có lòng xót thương em, một đứa trẻ đang đau ốm. Bé Nhung đã không chết nếu họ mau chóng mời bác sĩ đến kiểm tra, họ linh động cho gia đình chuyển cháu lên tuyến trên, ngay cả là trong ngày nghỉ.  

Nhưng không, họ thờ ơ mặc kệ, họ không đến khi gia đình cầu xin, họ từ chối cho chuyển viện vì lý do “đang là ngày nghỉ”, thế là một mạng sống bị cướp đi oan uổng.

Môn Văn có giúp được gì trong trường hợp này không?

Tôi không tin môn Văn lại thần thánh đến thế, có thể chữa được bệnh thờ ơ vô cảm trong lòng người. Đừng ai khoác cho môn học này cái sứ mệnh cao cả đó, nhất là trong điều kiện giáo dục ở Việt Nam hiện nay.

Chữa làm sao nổi khi cái bệnh vô cảm đã lan tràn khắp nơi. Nông dân đổ mồ hôi nước mắt với những vụ mùa, khi thu hoạch lại đem nông sản đổ đi, cũng chẳng ai xót thương. Người làm ra thực phẩm vô tư đầu độc người tiêu dùng. Người hành nghề tư pháp làm án oan sai,  người ở bộ phận hành pháp thì lợi dụng sự sơ suất của người khác để kiếm lời. Người làm đường xá, cầu cống thì rút ruột, bớt xén để cuối cùng đưa ra những sản phẩm quái thai, chưa dùng đã hỏng…

Bệnh vô cảm đã nặng quá rồi, nên giờ đây tất cả chúng ta đang phải cùng nhau gánh chịu hậu quả đó thôi.

Liệu có ai thấy buồn khi đụng vào lĩnh vực nào, ngành nghề nào cũng như đụng vào một vết thương há miệng? Liệu có ai cảm thấy rằng tất cả chúng ta, không trừ một ai đã góp phần vào cái sự tệ hại chung này của toàn xã hội?

Hãy cố gắng sống tốt hơn, sống có trách nhiệm với chức phận của mình, người với người hãy thương nhau nhiều hơn. Đó mới là liều thuốc để chữa trị mọi căn bệnh cho toàn xã hội, chứ không phải chỉ chữa bằng môn Văn tội nghiệp.

Mi An  - baodatviet