Bắp chuối bóp da heo luộc..., ngon phải biết Bắp chuối bóp da heo luộc, nghe cái tên có lẽ nhiều người chắc lưỡi, món bèo này mà ngon lành gì! Bèo thật, toàn những nguyên liệu mà bà nội trợ không ngó ngàng tới. Chao ôi, thử làm ăn đi, ngon phải biết.

 

 Nhớ món này thời xa lắc kìa, những thập niên 70, 80 của thế kỷ trước khi khó khăn quá sức, mẹ tôi đi chợ mua da heo với hai mục đích: lạng lọc mỡ còn bám theo da để thắng cho vô vịm - kể tới mỡ heo mà vẫn thèm trong ký ức, còn da suông nấu với củ cải, su, khoai… thay giò heo - như nồi canh súp - ai thấy cũng oách lắm chớ; hoặc bóp gỏi.

Ngày nay người ta kỵ ăn mỡ, nhưng tuần rồi, nhà người bạn đổ bánh xèo, mời sang ăn chơi; thật ngon nhưng mọi người trong bàn hôm đó đều thấy: thiếu thịt ba rọi. Phu nhân gia chủ bảo, "giờ ngoài chợ toàn thịt siêu nạc không à! Khó tìm thịt mà có da có mỡ". Đó là miếng ngon chớ phải vừa đâu. Nhiều thực khách giờ ăn thịt gà, giò heo phải lột da vì dưới da có mỡ! Khoa học còn cho thấy, chất béo cần cho hoạt động của bộ não con người. Cho nên kỵ thì cũng vừa vừa thôi. Đời đúng là kỵ quá mất… ngon.

Bắp chuối thì sẵn trong vườn nhà, không thì nhà hàng xóm, xin chớ chẳng phải mua; ngoài chợ thì rẻ như rau muống dạt. Thời nay e rằng rau củ quả không biết đâu mà lần, đụng phải hàng Trung Quốc thì có mà toi luôn với dư lượng thuốc trừ sâu, hoá chất bảo quản…

Bắp chuối thì vẫn trung trinh, trồng chuối không phải xịt "thuốc". Dân gian còn cho rằng, bắp chuối ăn tốt, khoẻ, máu huyết lưu thông, giải nhiệt trong mùa nắng nóng. Bắp chuối còn nấu canh chua lươn với khế, còn bóp gỏi với gà xé phay, với tai mũi heo… chế thứ gì cũng bá chấy! Như các cụ xưa miền Trung thường tấm tắc: "Ngon ngậm mà nghe!"

Bắp chuối mua cả bắp, lột bỏ bớt vỏ già bên ngoài, bào hay xắt ngang, càng mỏng càng ngon. Được bao nhiêu ngâm ngập ngay vào thau nước chanh pha loãng hoặc nước muối để không tiếp xúc không khí, không bị thâm đen mất đẹp.

Cũng phải chăm chút, đừng vin vào thời đại công nghiệp, sợ tốn công mua bì làm sẵn ngoài chợ thì coi như… trật chìa. Phải da heo tươi, làm sạch bon, luộc vừa chín tới là đủ, quá lửa mất độ giòn dai. Xong, xắt sợi to bản như bánh phở nhưng ngắn chừng 5 - 7 phân là vừa… khẩu độ. Dài như sợi bì, sợi mì thì phải dùng răng "chém" thiệt chớ không phải… chém gió mới vừa ngon miệng miếng gỏi bắp chuối da heo.

Đã đi quá nữa chặng đường rồi, nhưng còn một nhịp cuối hoàn thiện, làm chiếc cầu kết nối bắp chuối với da heo luộc: đâm mắm thấm. Tỏi - ớt - đường - chanh đâm cối hoà với nước mắm ngon pha nước âm ấm, nêm vừa ăn; rưới lên bắp chuối xắt, da heo cùng đậu phộng rang giã và rau mùi thái ghém. Cân lường nhóm gia vị trên để điều tiết cho vừa miệng là bí quyết của người pha.

Điều lạ lùng, phải bóp bằng tay hỗn hợp đó mới nên vị, thò đũa xiên vào trộn lại không ngon. Không ai giải thích, nhưng có lẽ bóp chặt tay thì mắm thấm và hương vị từ các nguyên liệu giao thoa tốt hơn mà nên đậm đà.

Ăn chơi đã giòn thơm thanh tao, ăn với bánh tráng nướng càng rôm rốp, thật thú vị.

Theo Sài gòn tiếp thị




 

Báo TINTUCVIETDUC-Trang tiếng Việt nhiều người xem nhất tại Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC