Tỷ lệ hồ sơ được chấp thuận gần như chạm mức 0%, một con số khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng.
Điều này tạo nên một nghịch lý lớn khi Việt Nam luôn nằm trong nhóm dẫn đầu về số lượng người nộp đơn nhưng lại đứng cuối bảng về khả năng được ở lại hợp pháp. Dưới thời chính phủ của Thủ tướng Friedrich Merz, các quy định về di trú và tị nạn càng được kiểm soát chặt chẽ hơn bao giờ hết.

Ảnh minh họa bởi AI - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC
Nghịch lý giữa số lượng hồ sơ và tỷ lệ thành công
Để thấy rõ sự chênh lệch, chúng ta có thể nhìn vào số liệu thống kê từ các quốc gia khác cũng có lượng người xin tị nạn lớn. Trong khi hồ sơ của người Việt gần như không có cơ hội, thì công dân từ các vùng xung đột lại có tỷ lệ thành công rất cao. Cụ thể, tỷ lệ chấp thuận hồ sơ tị nạn của một số quốc gia như sau:
- Eritrea: 82,5% hồ sơ được duyệt.
- Afghanistan: 79,9% hồ sơ được duyệt.
- Somalia: 61,3% hồ sơ được duyệt.
Sự khác biệt này không đến từ yếu tố may mắn mà nằm ở bản chất của luật pháp quốc tế. Đức và các quốc gia châu Âu áp dụng các tiêu chuẩn cực kỳ khắt khe dựa trên Công ước Geneva để xem xét từng trường hợp. Người xin tị nạn phải chứng minh được họ đang đối mặt với sự truy bức hoặc nguy hiểm thực sự tại quê nhà.
Rào cản pháp lý từ Công ước Geneva
Nhiều người Việt Nam lên đường sang Đức với hy vọng đổi đời nhưng lại chưa hiểu rõ định nghĩa về người tị nạn theo luật pháp quốc tế. Công ước Geneva quy định quyền tị nạn chỉ dành cho những người bị đe dọa vì lý do sắc tộc, tôn giáo, quốc tịch hoặc quan điểm chính trị. Những lý do liên quan đến kinh tế hay hoàn cảnh cá nhân đều không được xem xét.
Chính phủ Đức, dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng Friedrich Merz, đang thực thi các biện pháp cứng rắn để phân loại rõ ràng giữa người tị nạn thực sự và người di cư kinh tế. Việc nộp đơn xin tị nạn để tìm kiếm việc làm được coi là một hành vi lạm dụng hệ thống phúc lợi. Do đó, những hồ sơ này thường bị bác bỏ ngay từ vòng thẩm định đầu tiên.
Những lý do khiến hồ sơ người Việt bị từ chối
Qua quá trình xét duyệt, Cơ quan Liên bang về Di trú và Người tị nạn Đức đã chỉ ra những nguyên nhân phổ biến khiến hồ sơ của người Việt thất bại. Đa số người nộp đơn đều không đưa ra được các bằng chứng xác thực về việc bị truy bức. Thay vào đó, mục đích thực sự của họ thường rơi vào các trường hợp sau:
- Tìm cách lao động chui để gửi tiền về quê nhà.
- Áp lực nợ nần từ các đường dây môi giới đưa người sang châu Âu.
- Mong muốn cải thiện điều kiện sống do hoàn cảnh cá nhân khó khăn.
Những lý do này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi bảo hộ của luật tị nạn tại Đức. Khi không thể cung cấp bằng chứng thuyết phục theo đúng quy định, kết quả bị trục xuất là điều đã được dự báo trước. Điều này không chỉ gây lãng phí nguồn lực của nước sở tại mà còn đẩy người lao động vào thế đường cùng.
Cái giá phải trả cho những quyết định sai lầm
Cú sốc lớn nhất đối với nhiều người là niềm tin sai lệch rằng cứ đặt chân đến Đức và nộp đơn là sẽ có cơ hội ở lại.
Thực tế, hệ thống tư pháp của Đức làm việc dựa trên bằng chứng và các văn bản luật nghiêm ngặt, không dựa trên cảm xúc cá nhân. Việc thiếu hiểu biết về luật pháp di trú đang dẫn đến những hệ lụy thảm khốc cho nhiều gia đình.
Khi hồ sơ bị từ chối, người nộp đơn không chỉ mất đi số tiền lớn đã chi cho môi giới mà còn mất cả thời gian và cơ hội tìm kiếm các con đường di cư hợp pháp khác.
Nghiêm trọng hơn, việc bị trục xuất và ghi tên vào danh sách đen có thể khiến họ bị cấm nhập cảnh vào toàn bộ khối Schengen trong nhiều năm. Đây là cái giá quá đắt cho một giấc mơ không có cơ sở thực tế.
Con số 0% tỷ lệ thành công không phải là một sự áp đặt, mà là lời cảnh báo chân thực nhất dành cho những ai đang có ý định đi theo con đường này.
Việc tìm hiểu kỹ thông tin và lựa chọn các chương trình lao động, học tập hợp pháp là cách duy nhất để xây dựng tương lai bền vững tại Đức. Đừng để bản thân trở thành nạn nhân của những lời hứa hẹn hão huyền từ các đường dây đưa người trái phép.
Lê Hải Yến - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

