Cái tên Soraya Esfandiary Bakhtiari không chỉ là hoàng hậu trẻ nhất của Iran mà còn được nhớ đến với biệt danh “công chúa có đôi mắt buồn”. Cuộc đời của bà gắn liền với quốc vương Mohammad Reza Pahlavi. Cha bà, Khalil Esfandiary là một nhà ngoại giao có tiếng, trong khi mẹ bà, Eva Karl là một nữ thừa kế người Đức.

1 Hoang Hau Tre Nhat Cua Iran La Ai Dam Cuoi Hao Nhoang O Tuoi 18 Va 7 Nam Sau Roi Di Trong Nuoc Mat Vi Ly Do Cay Dang

Hình ảnh Hoàng hậu Soraya khi đóng phim

Từ tiểu thư quý tộc đến hoàng hậu trẻ nhất Iran

Soraya Esfandiary Bakhtiari sinh ngày 22/6/1932 tại Isfahan (một thị trấn của Iran), trong một gia đình quý tộc danh giá. Cha bà, Khalil Esfandiary là một nhà ngoại giao có tiếng, trong khi mẹ bà, Eva Karl là một nữ thừa kế người Đức. Chính xuất thân đặc biệt này đã khiến tuổi thơ của Soraya trải dài giữa hai nền văn hóa Đông – Tây, khi bà thường xuyên di chuyển giữa Iran và châu Âu, đặc biệt là tại Berlin.

Theo trang Factinate, ngay từ nhỏ Soraya đã được giáo dục trong môi trường ưu tú, theo học tại những trường nữ sinh danh giá nhất. Vẻ đẹp lai cùng phong thái quý phái khiến bà nhanh chóng nổi bật trong giới thượng lưu châu Âu.

Bước ngoặt lớn của cuộc đời Soraya đến từ một cuộc gặp gỡ tại London, khi bà quen biết Shams Pahlavi – chị gái của quốc vương Iran. Chính Shams là người nhận thấy Soraya phù hợp với em trai mình và đã mời bà đến Tehran để gặp mặt.

2 Hoang Hau Tre Nhat Cua Iran La Ai Dam Cuoi Hao Nhoang O Tuoi 18 Va 7 Nam Sau Roi Di Trong Nuoc Mat Vi Ly Do Cay Dang

Soraya Esfandiary Bakhtiari sinh ra trong một gia đình quý tộc danh giá

Ở thời điểm đó, Mohammad Reza Pahlavi đang chịu áp lực lớn về việc duy trì dòng dõi hoàng gia. Cuộc hôn nhân trước của ông với Fawzia of Egypt đã đổ vỡ và chỉ để lại một người con gái, khiến vấn đề người kế vị trở nên cấp bách.

Theo CNN đưa, sau một bữa tối với Thái hậu Tadj ol-Molouk, cha của Soraya đã hỏi ý kiến con gái về việc kết hôn với nhà vua. Chỉ 24 giờ sau, hai người chính thức đính hôn – một tốc độ chóng mặt ngay cả với tiêu chuẩn hoàng gia.

Đám cưới cổ tích và áp lực kế vị ngai vàng

Sau một thời gian trì hoãn vì Soraya mắc bệnh thương hàn, hôn lễ hoàng gia cuối cùng được tổ chức vào ngày 12/2/1951 tại Cung điện Golestan. Đây được xem là một trong những đám cưới xa hoa bậc nhất thời bấy giờ.

Cô dâu Soraya xuất hiện trong chiếc váy cưới do Christian Dior thiết kế, sử dụng hàng chục mét vải ánh bạc, đính hàng nghìn viên kim cương, ngọc trai cùng hàng chục nghìn lông vũ. Tổng trọng lượng bộ trang phục lên tới khoảng 20kg – một con số cho thấy mức độ xa xỉ của hoàng gia Iran thời kỳ này.

Sau lễ cưới, Soraya chính thức trở thành hoàng hậu và cũng là một trong những hoàng hậu trẻ nhất trong lịch sử Iran khi mới 18 tuổi. Những năm đầu hôn nhân của bà và quốc vương được mô tả như một câu chuyện cổ tích, với những chuyến công du, những buổi dạ tiệc xa hoa và hình ảnh một cặp đôi quyền lực được công chúng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, phía sau ánh hào quang ấy là áp lực vô hình nhưng nặng nề: nghĩa vụ sinh người thừa kế ngai vàng.

Theo các nguồn tin, đến năm 1954, các bác sĩ thông báo rằng Soraya có thể gặp khó khăn trong việc mang thai. Điều này đồng nghĩa với việc triều đại Pahlavi đứng trước nguy cơ không có người nối dõi trực tiếp.

Bi kịch càng chồng chất khi hoàng tử Ali Reza Pahlavi – người được xem là phương án kế vị dự phòng qua đời trong một vụ tai nạn máy bay. Sự kiện này đẩy hoàng gia Iran vào tình thế khủng hoảng, khi vấn đề kế vị trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.

Áp lực từ chính trị, hoàng tộc và truyền thống đã khiến cuộc hôn nhân giữa nhà vua và hoàng hậu dần rạn nứt. Dù vẫn còn tình cảm, cả hai buộc phải đối diện với một quyết định đau đớn.

Ly hôn, lưu vong và cuộc đời của “công chúa có đôi mắt buồn”

Ngày 14/3/1958, cuộc hôn nhân giữa Soraya Esfandiary Bakhtiari và Mohammad Reza Pahlavi chính thức chấm dứt sau 7 năm chung sống. Trong thông báo ly hôn, quốc vương đã không giấu được xúc động khi thừa nhận đây là một quyết định đầy đau đớn. Về phần mình, Soraya gọi đó là “sự hy sinh hạnh phúc của chính tôi”.

Sau ly hôn, bà không còn là hoàng hậu nhưng vẫn giữ tước hiệu công nương và được đảm bảo một cuộc sống sung túc. Bà chuyển tới sống tại châu Âu, thường xuyên qua lại giữa Rome, Munich và Paris và nhanh chóng trở thành mục tiêu của giới săn ảnh, họ gọi bà là “công chúa đôi mắt buồn”.

Dù sống trong nhung lụa, Soraya không bao giờ tìm lại được hạnh phúc trọn vẹn. Bà từng thử sức với điện ảnh, xuất hiện trong bộ phim I tre volti (1965) và một số dự án khác, nhưng không đạt được thành công đáng kể.

Chuyện tình sau này của bà với đạo diễn Franco Indovina cũng kết thúc trong bi kịch khi ông qua đời trong một vụ tai nạn máy bay. Biến cố này càng khiến cuộc đời Soraya nhuốm màu u buồn. Những năm cuối đời, bà sống tại đại lộ Montaigne ở Paris, thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc thượng lưu nhưng luôn giữ hình ảnh trầm lặng, kín đáo.

Theo CNN, bộ sưu tập trang sức của Soraya Esfandiary Bakhtiari vô cùng xa hoa, gồm kim cương, hồng ngọc, lam ngọc và lục bảo, đến từ các thương hiệu danh tiếng như Cartier, Bulgari, Harry Winston và Van Cleef & Arpels.

Đầu thập niên 1980, khi Cách mạng Hồi giáo Iran khiến nguồn thu nhập của bà suy giảm đáng kể, Soraya buộc phải bán bớt một phần trang sức. Đáng chú ý, chiếc vòng cổ kim cương do Harry Winston chế tác đã được đưa ra đấu giá tại Christie's ở Geneva vào ngày 17/11/1988.

3 Hoang Hau Tre Nhat Cua Iran La Ai Dam Cuoi Hao Nhoang O Tuoi 18 Va 7 Nam Sau Roi Di Trong Nuoc Mat Vi Ly Do Cay Dang

Một chi tiết đặc biệt được các sử gia nhắc lại là vào cuối thập niên 1970, khi biết tin chồng cũ – quốc vương Mohammad Reza Pahlavi đang hấp hối vì bệnh ung thư, Soraya đã viết thư bày tỏ tình cảm và mong muốn gặp lại ông. Nhà vua cũng hồi đáp với mong muốn tương tự. Tuy nhiên, khi bà kịp đến Ai Cập nơi ông sống lưu vong thì ông đã qua đời. Sử gia Abbas Milani gọi họ là “những ngôi sao lỡ hẹn” – hai con người yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau đến cuối đời.

Soraya qua đời ngày 25/10/2001 tại Paris, hưởng thọ 69 tuổi. Nguyên nhân cái chết không được công bố rộng rãi. Sau khi em trai bà là Bijan qua đời, toàn bộ tài sản của bà được chuyển giao cho chính phủ Đức và hiện được lưu giữ, trưng bày tại Munich.

Ngoài ra, cuốn hồi ký của bà mang tên Le Palais des Solitudes xuất bản năm 1991 tại Paris đã trở thành một trong những tác phẩm bán chạy tại Pháp thời điểm đó, phần nào cho thấy sức hút lâu dài của cuộc đời đầy biến động này.

Cuộc ly hôn giữa Soraya Esfandiary Bakhtiari và Mohammad Reza Pahlavi còn trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm nghệ thuật.

Nhà văn người Bỉ Françoise Mallet-Joris đã viết một bài thơ về câu chuyện của bà, sau đó được chuyển thể thành ca khúc nhạc pop nổi tiếng Je veux pleurer comme Soraya (tạm dịch: “Tôi muốn khóc như Soraya”). Bài hát do Marie-Paule Belle thể hiện và phát hành năm 1995.

Năm 2003, một bộ phim truyền hình hợp tác giữa Ý và Đức mang tên Soraya (còn gọi là “Công chúa buồn”) được phát sóng, tái hiện cuộc đời đầy biến động của bà. Trong phim, Anna Valle vào vai Soraya, còn Erol Sander thủ vai Quốc vương. Nữ diễn viên Pháp Mathilda May cũng tham gia với vai Shams Pahlavi.

Ngoài ra, câu chuyện về Soraya còn được tái hiện trong tiểu thuyết lịch sử Raya của Mahsa Rahmani Noble, xuất bản ngày 31/7/2018, dựa trên cuộc đời nhiều thăng trầm của vị công chúa này.

Nguồn tham khảo: Factinate, CNN, Tatler, Helino


Báo TINTUCVIETDUC - Trang tiếng Việt nhiều người xem nhất tại Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Tiện ích trực tuyến