Khi sự giàu có không nằm ở vẻ bề ngoài
Có những điều tôi phải mất hàng năm trời sống ở Đức mới thực sự thấm thía.
Người Đức dường như không bao giờ cảm thấy cần phải chứng minh với thế giới rằng mình đang sống tốt. Bạn sẽ dễ dàng bắt gặp một giáo sư đại học đạp chiếc xe cũ kỹ đến trường, hay một chủ doanh nghiệp vẫn mặc chiếc áo len sờn cổ khi tiếp đối tác.
Phía sau những cánh cửa gỗ cũ kỹ, hàng rào phủ đầy rêu là một cuộc sống được thiết lập vô cùng vững chãi với bảo hiểm y tế đầy đủ, lương hưu tích lũy và những chuyến đi nghỉ đã lên lịch từ nhiều tháng trước.

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC
Nếu đặt cạnh văn hóa Việt Nam, điều này thật lạ lẫm. Ở quê hương tôi, chiếc điện thoại đời mới hay bữa ăn sang trọng thường được xem như những tín hiệu ngầm để khẳng định vị thế cá nhân.
Nhưng ở Đức, họ chẳng cần phải gồng mình lên để chứng minh mình đang ổn.
Thậm chí, họ cũng chẳng mấy bận tâm đến việc bạn đang sở hữu thứ gì trong tay.
Những thay đổi lặng lẽ trong từng bảng lương
Đáng chú ý là cách người Đức đối diện với những gánh nặng tài chính.
Mọi thứ diễn ra rất... Đức. Không ồn ào, không biểu ngữ, không tranh cãi trên mặt báo. Mọi biến động đều nằm gọn trong những con số hành chính khô khan.
Đầu năm nay, các quỹ bảo hiểm y tế bắt đầu điều chỉnh mức phụ phí đóng góp. Sự thay đổi chỉ là một con số nhỏ, không đủ gây chấn động nhưng đủ để hàng triệu người cảm thấy ví tiền mình nhẹ đi một chút. Sắp tới, vào năm 2027, những thay đổi tiếp theo từ Bộ Y tế sẽ lại âm thầm đi vào bảng lương của người lao động.
Mọi thứ diễn ra lặng lẽ đến mức kỳ lạ.
Khác biệt giữa những nền văn hóa
Sự yên tĩnh này có mặt tích cực của nó. Nó giúp xã hội bớt đi áp lực so sánh.
Người ta không cần phải xấu hổ khi năm nay lỡ hẹn với kỳ nghỉ ở Mallorca, hay phải gồng mình đổi xe chỉ vì sợ hàng xóm dị nghị. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì tôi thấy ở Pháp. Người Pháp sẵn sàng xuống đường, tranh luận và biến sự phản đối thành một phần của đời sống dân chủ mỗi khi giá nhiên liệu hay lương hưu thay đổi.
- Người Đức ít biểu cảm hơn trước những biến động.
- Họ chọn cách về nhà, mở bảng tính chi tiêu và tự điều chỉnh ngân sách gia đình.
- Họ hoãn việc mua sắm, cắt giảm kỳ nghỉ rồi sáng hôm sau vẫn đi làm như thường lệ.
Đó không phải là vì họ không quan tâm. Chỉ đơn giản là họ quen với việc giải quyết vấn đề trước khi lên tiếng. Là một người sống giữa hai nền văn hóa, tôi học được rằng đừng bao giờ để nỗi lo tiền bạc biến thành nỗi lo về hình ảnh. Bởi lẽ, việc đóng thêm vài chục euro bảo hiểm đã đủ mệt rồi, việc gì phải mệt thêm vì những ánh nhìn của người khác?
Sự bình yên đến từ phẩm giá
Sáng nay, những khóm oải hương trước cổng nhà đã ngả sang màu tím nâu. Một con thỏ rừng băng qua đường ray S-Bahn chậm rãi như thể cả buổi sáng đều thuộc về nó. Ở tiệm bánh đầu phố, ông chủ tóc bạc vẫn đứng sau quầy, không vội vã mời chào, chỉ khẽ gật đầu khi thấy khách quen.
Đất nước này là vậy, ngay cả khi khó khăn, họ vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng nể.
Có những nơi khiến người ta choáng ngợp bằng sự hào nhoáng rực rỡ.
Nhưng nước Đức, với tôi, lại là một bài học về sự tử tế và phẩm giá. Sự bình yên thực thụ không nằm ở việc cuộc sống mãi mãi ổn định, mà nằm ở cách chúng ta đối diện với những thay đổi bằng thái độ bình thản nhất có thể.
Hải Vân
Nguyễn Minh Anh - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC


