Kể từ ngày 28 tháng 2, sau cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran cùng sự ra đi của Ali Khamenei, cả thế giới đã theo dõi sát từng chuyển động của bàn cờ Trung Đông.
Mà bởi một nhận thức sâu sắc: mỗi rung chấn địa chính trị hôm nay đều dội về Kyiv.
Trong tiếng nổ xa xôi ở Tehran, có tiếng vọng của Moskva.
Những vòng hoa bất lực
Trước cổng đại sứ quán Iran tại Moskva, hoa đỏ và thú nhồi bông nằm im trong gió lạnh. Vladimir Putin gửi lời chia buồn, gọi đó là một "vụ ám sát tàn nhẫn". Bộ Ngoại giao Nga lên án việc "săn lùng nguyên thủ quốc gia có chủ quyền". Những câu chữ nghe rất mạnh mẽ. Nhưng phía sau là một khoảng trống quyền lực.

Khi một đồng minh then chốt ngã xuống, điều duy nhất Moskva có thể gửi đi chỉ là điện văn. Không quân Nga không cất cánh. Hạm đội không nhổ neo. Không một hiệp ước phòng thủ nào được kích hoạt. "Trật tự thế giới đa cực" mà Điện Kremlin rao giảng bỗng co lại thành một bản thông cáo báo chí.
Thế giới đã từng thấy cảnh tượng ấy ở Syria khi chế độ Assad sụp đổ. Đã từng thấy ở Venezuela khi chính quyền thân Nga chao đảo. Và giờ đây, ở Iran.
Nhà tư tưởng dân tộc cực đoan Alexander Dugin than thở rằng các đồng minh của Nga đang bị "tiêu diệt có hệ thống". Người dẫn chương trình Vladimir Solovyov gào lên rằng Nga hoặc chiến thắng ở Ukraine, hoặc sẽ không còn nước Nga nữa. Họ công kích Mỹ, công kích NATO. Nhưng họ không trả lời được câu hỏi cốt lõi: nếu Nga là cường quốc bảo trợ, vì sao các đồng minh lần lượt sụp đổ?
Bài học từ Tehran gửi đến Moskva
Tổng thống Volodymyr Zelenskyy đã nói thẳng: chiến dịch ở Iran là "một tín hiệu tốt" cho Putin. Đó là lời nhắc nhở về cách các chế độ độc tài kết thúc. Ông không nói bằng giọng hả hê. Ông nói bằng sự tỉnh táo của người đã nhìn thấu giới hạn của đối phương.
Moskva không cứu được Tehran.
Vì sao? Vì toàn bộ sinh lực quân sự của họ đang bị hút vào Ukraine. Họ không còn lực lượng dự phòng cho những cuộc phiêu lưu địa chính trị. Họ đã đặt cược tất cả vào một cuộc xâm lược. Và giờ đây, chính cuộc chiến đó đang trói chặt họ.
Đúng, giá dầu tăng sau khi eo biển Hormuz bị phong tỏa. Về lý thuyết, ngân sách Nga có thể thở phào. Nhưng đó là lợi ích mong manh. Trung Quốc đã ký thỏa thuận thương mại mới với Mỹ, hạn chế nhập dầu Nga. Các chuyên gia ở Moskva thừa nhận: không thể dự đoán dài hạn. Một nền kinh tế bị trừng phạt, phụ thuộc vào dầu khí, không thể xây dựng tương lai trên những đợt sóng đầu cơ.
Nhà phân tích Andrej Kortunow thừa nhận: khi đồng minh của bạn thất bại và bạn không thể làm gì, đó không chỉ là vấn đề địa chính trị. Đó là sự suy kiệt quyền lực.
Ukraine hành động
Trong khi Moskva lúng túng với những vòng hoa tang lễ, Ukraine đã hành động.

Ngày 2 tháng 3, lực lượng đặc nhiệm SBU tấn công cảng Novorossiysk.
Máy bay không người lái đánh trúng tàu chiến. Trúng radar 30N6E2 của hệ thống S-300PMU-2. Trúng hệ thống Pantsir-S2.
Và sáu trong bảy giàn bốc dỡ dầu tại Sheskharis bị phá hủy.
Một đám cháy lớn bùng lên trong đêm. Đó không chỉ là một cuộc tập kích.
Đó là đòn đánh vào huyết mạch hậu cần và tài chính của chiến tranh Nga. Khi những thùng dầu bốc cháy, ngân sách cho bom đạn ở Ukraine cũng bị đốt theo.
Tại hướng Oleksandrivka, kể từ ngày 29 tháng 1 năm 2026, Lực lượng Vũ trang Ukraine đã giải phóng chín khu dân cư. Hơn 400 km² lãnh thổ được giành lại. 6.537 binh lính Nga bị loại khỏi vòng chiến.
Lần đầu tiên kể từ chiến dịch Kursk, trong tháng 2 năm 2026, Ukraine giành lại nhiều đất hơn số Nga chiếm được. Mỗi kilomet vuông là một mái nhà không còn treo cờ chiếm đóng. Mỗi ngôi làng được giải phóng là một tiếng thở phào của lịch sử.
Chiến dịch này còn cắt đứt truy cập Starlink của phía Nga. Làm tê liệt nhận thức chiến trường. Làm tê liệt khả năng chỉ huy. Đó là chiến tranh thế kỷ 21: không chỉ súng đạn, mà là không gian mạng, là bầu trời không người lái, là trí tuệ và ý chí.
Điện Kremlin nói về "trật tự đa cực". Ukraine đang viết lại thực địa bằng kỷ luật và máu của mình.
Tấm gương phản chiếu sự cô độc
Cuộc chiến ở Iran mang hai tầng ý nghĩa.
Với thế giới văn minh, đó là lời cảnh báo: các liên minh dựa trên sự chống đối phương Tây thuần túy không tạo ra ổn định bền vững. Với châu Âu, đó là lời nhắc nhở: an ninh năng lượng và an ninh quân sự không thể tách rời. Với Nga, đó là tấm gương phản chiếu sự cô độc ngày càng lớn. Với Ukraine, đó là bằng chứng: thời gian không đứng về phía kẻ xâm lược.

Lịch sử không ồn ào khi chuyển mình. Nó rạn nứt từ bên trong, như băng tan dưới chân đế chế.
Những chế độ xây trên sợ hãi sẽ sụp đổ trong sợ hãi. Những quốc gia chiến đấu cho tự do có thể chậm, có thể đau, nhưng họ đi về phía bình minh.
Trong bóng tối của những vòng hoa trước đại sứ quán, một điều hiện ra rõ rệt: quyền lực không nằm ở lời tuyên bố. Quyền lực nằm ở khả năng bảo vệ bạn bè và tôn trọng luật pháp quốc tế.
Ukraine hôm nay không chỉ bảo vệ lãnh thổ của mình.
Họ bảo vệ ý niệm rằng biên giới không thể bị vẽ lại bằng xe tăng. Rằng thế kỷ 21 không phải là sân khấu cho những Sa hoàng mới. Và rằng khi một dân tộc đứng lên, những đế chế tưởng như bất khả chiến bại sẽ dần lộ ra vết nứt.
Có những thời khắc, lịch sử hỏi rất khẽ: anh đứng về phía nào?
Câu trả lời, nếu đủ can đảm, sẽ định hình cả một thế hệ.
Thành Lộc - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC
Tin bài mới đăng
TIN TỨC: THỜI SỰ THẾ GIỚI
-
Tình báo châu Âu hoài nghi khả năng đạt được hòa bình tại Ukraina trong năm 2026
19/02/2026
-
Phủ quyết 90 tỷ euro cho Ukraine: Con bài chiến lược của liên minh Trump - Orban
20/02/2026
-
Ukraine tuyên bố phá hủy 75 triệu USD khí tài của Nga
21/02/2026
-
Iran phản bác tuyên bố của Trump: Mỹ chưa từng yêu cầu chấm dứt làm giàu uranium
21/02/2026

