Chia sẻ:FacebookZalo

Thứ khiến bạn bị chú ý không phải là chiếc áo khoác bao nhiêu tiền, mà là việc bạn đứng chắn cửa tàu, nói chuyện quá to, hay quên nói một câu “Bitte” hoặc “Danke”. Giá trị của bạn không nằm ở vẻ ngoài hào nhoáng, mà nằm ở cách bạn cư xử với người khác và với không gian chung.

 

Có một buổi sáng mùa đông ở Leipzig , khi tôi đứng chờ tàu S-Bahn trong cái lạnh cắt da, nhiệt độ chỉ còn vài độ dưới 0. Hơi thở bốc lên thành khói, mọi người đứng cách nhau vừa đủ, không chen lấn, không ồn ào. Tàu đến đúng giờ gần như tuyệt đối. Cánh cửa mở ra, ai vào việc nấy. Người đọc sách, người đeo tai nghe, người nhắm mắt tranh thủ ngủ thêm vài phút trước khi bắt đầu một ngày dài.

Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó mình mặc chiếc áo khoác khá đắt tiền, mua sau nhiều ngày đắn đo. Đôi giày cũng là món mà trước đây tôi từng nghĩ “khi nào có tiền nhất định phải sở hữu”. Bước lên tàu, theo một phản xạ rất quen thuộc, tôi liếc nhìn xung quanh. Không hẳn là khoe, nhưng là một chút mong chờ — một ánh mắt chú ý, một sự ghi nhận nào đó, dù rất nhỏ.

Nhưng không có gì cả.

Không ai nhìn. Không ai quan tâm.

Khoảnh khắc đó ban đầu hơi hụt hẫng. Nhưng sau này, khi sống lâu hơn ở Đức, tôi mới hiểu: sự “không quan tâm” ấy lại là một dạng tôn trọng rất đặc biệt.

Ở đây, người ta không định nghĩa bạn qua những gì bạn mặc.

 

Và chính điều đó mới là cú sốc thật sự.

1 Sang Duc Roi Moi Hieu Thu Dat Nhat Khong Phai Tien Ma La Cai Gia Cua Viec Co To Ra On

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Khi sĩ diện đi cùng mình sang Đức

Lớn lên trong môi trường mà “nhìn vào là biết thành công hay không”, nhiều người trong chúng ta quen với việc đánh giá và bị đánh giá. Chiếc xe đang đi, cái điện thoại đang dùng, bộ đồ đang mặc — tất cả trở thành một dạng “ngôn ngữ” để chứng minh vị trí của mình.

Và điều đáng nói là thói quen đó không dừng lại khi mình rời Việt Nam.

Nó âm thầm theo mình sang Đức.

Tôi đã gặp không ít người — và đôi khi thấy chính mình trong đó — sẵn sàng chi một khoản tiền lớn cho những thứ không thật sự cần thiết. Một chiếc iPhone đời mới trong khi tài khoản gần như trống rỗng. Một chiếc xe mua trả góp chỉ để cuối tuần chụp vài tấm hình gửi về nhà. Một món đồ hàng hiệu để “không bị nghĩ là thất bại khi đi Tây”.

Những thứ đó, nhìn qua thì đẹp. Nhưng phía sau lại là những câu chuyện ít khi được kể.

Những ca làm thêm kéo dài đến đêm. Những ngày cuối tháng tính từng đồng tiền điện, tiền sưởi, tiền bảo hiểm. Những lần đứng trước siêu thị, đắn đo giữa hai món đồ vì chênh nhau vài euro. Những cái Tết không về. Những cuộc gọi về nhà mà phải cố giữ giọng bình thường dù trong lòng rất mệt.

Ở Đức, tiền không dễ kiếm như nhiều người tưởng.

Và khi đem những đồng tiền đổi bằng thời gian, sức khỏe, và cả tuổi trẻ để mua lấy vài phút “được chú ý”, đó là một cái giá rất đắt.

Sự giàu có ở Đức… thường không nhìn thấy

Điều khiến tôi bất ngờ nhất sau một thời gian sống ở đây là: những người có vẻ “bình thường” nhất, đôi khi lại là những người vững vàng nhất.

Ông chú hàng xóm của tôi, ngày nào cũng đạp một chiếc xe cũ, mặc áo khoác đã sờn vai. 

Nhưng sau này mới biết, ông sở hữu vài căn nhà cho thuê. Một cô người Đức làm cùng chỗ, luôn săn đồ giảm giá ở Aldi, nhưng có khoản tiết kiệm đủ để nghỉ việc bất cứ lúc nào nếu không còn muốn làm nữa.

Ngay cả trong cộng đồng người Việt, cũng có những gia đình sống rất giản dị. Không phô trương, không khoe mẽ. 

Nhưng khi cần, họ có thể lo cho con học đại học, hỗ trợ gia đình ở quê, hoặc đầu tư mà không phải vay mượn.

Họ không dùng tiền để gây ấn tượng.

Họ dùng tiền để tạo cảm giác an toàn.

Và đó là một sự khác biệt rất lớn.

Một định nghĩa khác về “giàu”

Sống ở Đức đủ lâu, bạn bắt đầu nhìn “giàu” theo một cách khác.

Không phải là chiếc xe đậu trước cửa, mà là việc bạn có thể nghỉ vài tháng mà không lo sụp đổ tài chính.

Không phải là chiếc đồng hồ trên tay, mà là khả năng không phải cân nhắc từng đồng khi cần giúp gia đình.

Không phải là bộ đồ bạn mặc, mà là quyền được từ chối một công việc tệ mà không bị dồn vào đường cùng.

Đó là những thứ không ai thấy.

Nhưng lại là những thứ giữ cho cuộc sống của bạn vững.

Thứ nước Đức dạy, không có trong sách

Có lẽ điều giá trị nhất mà cuộc sống ở Đức mang lại không phải là mức lương, cũng không phải phúc lợi.

Mà là cảm giác: bạn không cần phải chứng minh mình với ai cả.

Bạn có thể mặc đồ giảm giá, mang cơm tự nấu, đi tàu mỗi ngày. Không ai đánh giá bạn thấp vì điều đó. Ngược lại, việc bạn kiểm soát được cuộc sống của mình — chi tiêu, thời gian, lựa chọn — mới là thứ đáng giá.

Và rồi sẽ có một ngày, khi bạn nhìn lại, bạn nhận ra:

Thứ khiến bạn tự hào nhất không phải là những món đồ từng mua.

Mà là việc bạn có một khoản dự phòng khi có biến cố. Có thể giúp gia đình khi cần. Có quyền chọn công việc mình muốn làm. Và có thể ngủ yên mà không bị những hóa đơn cuối tháng làm phiền.

Cuối cùng, tôi nhận ra một điều rất đơn giản:

Sự giàu có chưa bao giờ nằm ở những gì người khác nhìn thấy.

Nó nằm ở cảm giác bình yên khi bạn tắt điện thoại, đóng cửa lại, và biết rằng — dù ngày mai có chuyện gì xảy ra — bạn vẫn đủ vững để bước tiếp.

Ở một nơi xa như nước Đức, có lẽ đó mới là thứ đáng để theo đuổi nhất.

Nguyễn Thị Phượng

 

Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

 

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

ở Đức nên biết

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Chuyên mục: KHỞI NGHIỆP

banner chuyen muc khoi nghiep o duc 300x200

Cộng đồng quan tâm

Bài viết khác có thể bạn quan tâm