Chia sẻ:FacebookZalo
Đối với nhiều người Việt Nam, hai chữ "lễ phép" từ thuở lọt lòng đã gắn liền với hình ảnh cái khoanh tay, cái cúi đầu, sự vâng lời tuyệt đối trước người lớn tuổi và thái độ nhẫn nhịn để giữ hòa khí. Thế nhưng, trải nghiệm sống, học tập và làm việc nhiều năm tại Đức đã hoàn toàn đập tan định nghĩa mang tính khuôn mẫu đó.

Nước Đức dạy cho chúng ta một bài học sâu sắc về giao tiếp: Sự lịch sự chân chính không xây dựng trên tâm lý phục tùng hay thứ bậc, mà bắt nguồn từ sự bình đẳng, tính thẳng thắn và sự tôn trọng ranh giới cá nhân.

Dưới đây là những góc nhìn khác biệt hoàn toàn định nghĩa lại hai chữ "lễ phép" khi bước vào xã hội Đức.

1. Nhìn thẳng vào mắt và triết lý của sự thành thật

1 Song O Duc Nhieu Nam Toi Moi Hieu Le Phep Khong Phai La Cui Dau

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Tại Việt Nam, hành vi nhìn chằm chằm vào mắt người lớn tuổi hay cấp trên khi bị khiển trách thường bị đánh giá là "thách thức" hoặc "vô lễ". Trẻ em từ nhỏ đã được dạy phải cúi đầu hoặc nhìn xuống đất để thể hiện sự khép nép, hối lỗi.

Tuy nhiên, tại Đức, hành vi né tránh ánh mắt (Augenkontakt) lại bị coi là biểu hiện của sự thiếu tự tin, gian dối hoặc bất lịch sự. Người Đức quan niệm rằng việc nhìn thẳng vào mắt đối phương khi trò chuyện là cách thể hiện:

  • Sự tập trung: Cho thấy bạn đang thực sự lắng nghe và trân trọng từng lời nói của họ.
  • Sự minh bạch: Chứng minh bạn không có điều gì phải che giấu hay né tránh.
  • Sự tự trọng: Khẳng định bạn tham gia cuộc đối thoại với tư cách một cá nhân độc lập và bình đẳng.

2. Sự thẳng thắn (Direktheit) – Đỉnh cao của lòng tôn trọng

Văn hóa Á Đông coi trọng nghệ thuật nói giảm nói tránh để giữ thể diện cho nhau. Người ta thường chọn cách "bằng mặt không bằng lòng" hoặc gật đầu đồng ý trước mặt nhưng lại từ chối sau lưng. Ở Đức, lối giao tiếp vòng vo này bị coi là lãng phí thời gian và thiếu thành thật.

Người Đức nổi tiếng với sự thẳng thắn (Direktheit). 

Nhưng khi hiểu sâu về văn hóa của họ, bạn sẽ nhận ra đây chính là sự lịch sự đỉnh cao. Họ tôn trọng thời gian và trí tuệ của bạn nên họ chọn cách đi thẳng vào vấn đề.

  • Nếu một dự án không khả thi, đồng nghiệp Đức sẽ nói thẳng lý do thay vì khen ngợi xã giao rồi bác bỏ sau đó.
  • Nếu bạn làm sai, sếp sẽ chỉ ra cụ thể điểm sai để sửa chữa, hoàn toàn không mang định kiến cá nhân vào công việc.

Sự thẳng thắn này giúp loại bỏ hoàn toàn những hoài nghi, phán xét ngầm và giúp các mối quan hệ trở nên vô cùng lành mạnh, nhẹ nhàng.

3. Phản biện sòng phẳng: Khi cấp dưới "cãi" cấp trên

Hệ thống thứ bậc trong xã hội Đức cực kỳ phẳng, đặc biệt là trong môi trường công sở và giáo dục. Khái niệm "lễ phép" ở đây hoàn toàn tách rời khỏi khái niệm "phục tùng".

Tại các doanh nghiệp Đức, hình ảnh một nhân viên thực tập phản biện lại chiến lược của Giám đốc điều hành là điều hết sức bình thường. Việc bạn im lặng, vâng lời vô điều kiện không khiến người Đức nể trọng; ngược lại, nó cho thấy bạn thiếu tư duy độc lập.

  • Tranh luận tại Đức dựa hoàn toàn trên lý tính, số liệu và lập luận khoa học (Sachlichkeit).
  • Người Đức phân biệt rất rõ ràng giữa "bất đồng quan điểm về công việc" và "tấn công cá nhân".

Một người trẻ tuổi có quyền nói "Tôi không đồng ý với ngài" một cách dõng dạc, miễn là họ sử dụng ngôn từ lịch sự và lý luận sắc bén. Đó không phải là vô lễ, mà là sự đóng góp có trách nhiệm.

4. Tôn trọng ranh giới cá nhân (Privatsphäre)

Ở Việt Nam, việc hỏi han về lương bổng, tình trạng hôn nhân, chuyện con cái hay cân nặng thường được xem là cách thể hiện sự quan tâm, thân thiết. Nhưng ở Đức, bước qua ranh giới riêng tư (Privatsphäre) của người khác khi chưa được phép là hành vi bất lịch sự nghiêm trọng bậc nhất.

Sự tôn trọng quyền riêng tư của người Đức được cụ thể hóa qua những nguyên tắc bất di bất dịch:

  • Không xâm phạm đời tư: Tuyệt đối không hỏi về thu nhập, tôn giáo, hay chuyện gia đình của đồng nghiệp.
  • Giữ khoảng cách vật lý: Khi xếp hàng tại siêu thị, người Đức luôn chủ động đứng cách người phía trước ít nhất một mét để tạo không gian an toàn.
  • Tách biệt công việc và cuộc sống: Sau giờ làm việc hoặc vào ngày cuối tuần, việc nhắn tin thúc giục công việc (trừ trường hợp khẩn cấp) bị xem là thiếu văn minh.

Bản chất của một xã hội trưởng thành

Những năm tháng sống tại Đức giúp tôi nhận ra rằng, bản chất của "lễ phép" trong một xã hội văn minh không nằm ở những nghi thức bề nổi hay sự hạ thấp cái tôi trước người khác. 

Lễ phép kiểu Đức là sự dung hòa giữa lòng tự trọng cá nhân và việc tôn trọng ranh giới của đồng loại. Đó là khi bạn dám nói lên tiếng nói của mình, đồng thời sẵn sàng lắng nghe và chấp nhận sự khác biệt của người khác trên tinh thần bình đẳng tuyệt đối.

Sự thay đổi thế giới quan này giúp chúng ta bớt đi gánh nặng của những quy chuẩn ứng xử áp đặt, chuyển từ tư duy ứng xử bằng "sự sợ hãi thứ bậc" sang ứng xử bằng "sự thấu hiểu và trách nhiệm".

Lê Hải Yến - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

ở Đức nên biết

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Chuyên mục: KHỞI NGHIỆP

banner chuyen muc khoi nghiep o duc 300x200

Cộng đồng quan tâm