Vợ trở mặt khi tôi không kiếm ra tiềnHai tháng nay, trời mưa liên tục nên việc làm của tôi giảm sút rõ rệt. Vợ thường xuyên trách móc, coi thường, đột ngột cô ấy viết đơn ly hôn và bảo tôi ký.

 Tôi sinh ra và lớn lên tại Quảng Nam, làm thiết kế quảng cáo và in ấn, có một đời vợ và cô con gái 5 tuổi (tôi đã nuôi từ khi cháu tròn 12 tháng đến nay). Cách đây 3 năm, tôi kết hôn với một giáo viên tiếng Anh ở trường tiểu học, cũng có một đời chồng và cô con gái lớn hơn con gái tôi một tuổi.

Trong khi công việc làm ăn đang trôi chảy tại quê nhà, tôi đành chuyển công ty vào thị trấn Bồng Sơn để làm cho gần vợ vì cô ấy chưa thể chuyển về quê tôi được. Do công việc nằm ở một nơi chưa quen nên tôi bị thua lỗ nặng, tới khi phá sản còn nợ lại khoảng 100 triệu đồng.

Khi phá sản cũng là lúc vợ chuẩn bị sinh con nên tôi chuyển vợ về Quảng Nam sinh nở. Khoảng 7 tháng sau sinh, vợ vào trường để giảng dạy trở lại. Tôi vào theo nuôi con, không thể đi làm vì phải ở nhà chăm con, nhận thiết kế cho các cơ sở quảng cáo in ấn tại đây. Công việc bấp bênh vì cái nào khó làm người ta mới giao cho mình chứ dễ họ tự làm.

Đến khi con thôi nôi xong, tôi quyết định gửi bé để đi làm, nhưng nghề này rất khó tìm tại thị trấn nhỏ bé đó. Vả lại lương quảng cáo ở đây rất thấp, không đủ cho cuộc sống nên tôi nghe theo một người bạn, sắm bộ đồ hành nghề rà cá (dùng xung điện) để đánh bắt cá bống trên sông dù biết điều này là vi phạm pháp luật.

Hàng đêm tôi phải đi làm lúc 21h tối, ngâm cả đêm ngoài sông, sáng hôm sau mang cá về xuống chợ bán sỉ. Sau đó về cho con ăn, đưa con đi học rồi lo dọn nhà, giặt giũ mới đi ngủ. Đến chiều dậy đón con, chăm con đến 21h tối để vợ dạy thêm xong giao con lại rồi xách đồ ra sông làm việc. Ban đêm ra sông một mình, vừa buồn, vừa lạnh nhưng vì đồng tiền tôi phải chấp nhận.

Thu nhập của tôi khá cao nên vợ rất vui. Hai tháng nay, trời mưa liên tục nên việc làm của tôi giảm sút rõ rệt. Vợ thường xuyên trách móc, nặng nhẹ, coi thường, đột ngột cô ấy viếc đơn ly hôn và bảo tôi ký. Trước đó, cô ấy đã tìm cách chọc điên tôi nên tôi ký luôn. Vợ không nuôi con, nhường cho tôi.

Khi đó con trai chung mới có 18 tháng, tôi không đồng ý và bảo để con lớn tí đã, giờ nhỏ quá, thế mà cô ấy cũng không chịu. Vợ bảo tôi mang con về ông bà nội một thời gian để có thời gian vợ chồng suy nghĩ, tôi thấy cũng phải nên mang về nhờ cha mẹ nuôi giúp. Một tuần sau tôi về nhà, cô ấy đuổi, không cho vào (đây là nhà vợ chồng tôi thuê) với lý do đã gửi đơn ly hôn.

Tôi không chịu, vợ ra khỏi nhà, đi cả đêm không về. Hôm sau tôi hỏi, vợ nói đi tìm thằng nào cho ngủ chung thì ngủ, chứ không muốn nhìn thấy mặt tôi. Tôi muốn nghẹt thở nhưng vẫn cố gắng nhịn. Đi nằm được tí, vợ lấy chổi đuổi tôi đi một lần nữa, tức quá tôi tát vợ một bạt tai. Cô ấy lăn lộn, chạy ra đường om sòm lên bị chồng bạo hành. Giờ tôi phải làm gì với vợ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Theo VNE.




 

Báo TINTUCVIETDUC-Trang tiếng Việt nhiều người xem nhất tại Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC