Chia sẻ:FacebookZalo
Một cái chết không chỉ đặt ra câu hỏi ai là người có lỗi. Nó còn đặt ra một câu hỏi lớn hơn: pháp luật có được áp dụng như nhau đối với mọi người hay không?

1 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Ngày 30/5/2025, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội. Một nữ sinh 18 tuổi bị chiếc BMW tông phải, bị thương đặc biệt nghiêm trọng và sau đó tử vong. 

2 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Các nguồn tin công khai cho biết người điều khiển chiếc xe là ông Nguyễn Sỹ Cương, nguyên đại biểu Quốc hội; hồ sơ vụ việc từng được chuyển cho cơ quan điều tra để tiếp tục làm rõ.

3 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Hơn một năm sau, vụ việc bất ngờ trở lại tâm điểm dư luận trên mạng xã hội. Điều khiến công chúng không chỉ đặt câu hỏi về vụ tai nạn mà còn đặt câu hỏi về sự bình đẳng trước pháp luật, khả năng xung đột lợi ích và quyền được biết của xã hội.

Đặc biệt, dư luận chú ý đến mối quan hệ gia đình giữa ông Nguyễn Sỹ Cương và bà Lâm Thị Phương Thanh, người hiện giữ chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Đồng thời, một số nguồn tin cho rằng các nội dung liên quan đến vụ việc đã bị hạn chế hoặc gỡ khỏi Facebook và Threads theo yêu cầu từ phía cơ quan quản lý.

Những vấn đề này cần được nhìn nhận bằng pháp luật, thay vì bằng cảm tính.

1. Câu hỏi đầu tiên: một người chết trong tai nạn giao thông thì pháp luật phải được vận hành như thế nào?

Điều 260 Bộ luật Hình sự quy định tội vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ. Trường hợp người tham gia giao thông vi phạm quy định an toàn giao thông và làm chết người có thể bị xử lý hình sự.

Đó là câu hỏi của pháp luật. Vì vậy, điều công chúng có quyền đòi hỏi là: Hãy điều tra đầy đủ, công khai căn cứ pháp lý và giải thích vì sao có hoặc không có việc khởi tố. Nếu đủ căn cứ cấu thành tội phạm thì phải xử lý. Nếu không đủ căn cứ thì cũng phải giải thích bằng chứng cứ và quy định pháp luật.

Một quyết định tố tụng mà xã hội không được biết căn cứ rất dễ tạo ra cảm giác rằng pháp luật đang tồn tại theo hai tầng: một tầng dành cho người bình thường và một tầng dành cho người có quan hệ quyền lực.

2. Điều đáng lo không chỉ là kết quả, mà là tính minh bạch của quá trình

Một vụ án hoặc một vụ tai nạn có thể kết thúc bằng quyết định không khởi tố, đình chỉ hoặc xử lý hành chính nếu pháp luật cho phép. Điều đó tự nó không phải là bằng chứng của “bao che”.

Nhưng nếu một người có địa vị xã hội cao gây ra một vụ tai nạn chết người mà công chúng không nhận được thông tin đầy đủ về quá trình điều tra, thì khoảng trống thông tin sẽ lập tức được lấp đầy bằng suy đoán. Và chính khoảng trống đó làm tổn hại niềm tin vào pháp luật.

Công chúng không nhất thiết phải được xem toàn bộ hồ sơ điều tra. Nhưng những câu hỏi căn bản phải có câu trả lời: Vì sao có hoặc không khởi tố? Quyết định đó được ban hành vào thời điểm nào và căn cứ điều luật nào?

3. Câu hỏi thứ hai: nếu người bị ảnh hưởng bởi vụ việc có quan hệ gia đình với người đang nắm quyền quản lý nhà nước thì sao?

Đây mới là vấn đề nhạy cảm nhất. Luật Phòng, chống tham nhũng 2018 định nghĩa “xung đột lợi ích” là tình huống trong đó lợi ích của người có chức vụ, quyền hạn hoặc người thân thích của họ tác động hoặc sẽ tác động không đúng đến việc thực hiện nhiệm vụ, công vụ.

Điểm quan trọng ở đây là: Một người có thể rơi vào tình huống mà lợi ích gia đình có khả năng ảnh hưởng đến việc thực thi công vụ.

Vì vậy, nếu một cơ quan nhà nước có thẩm quyền xử lý thông tin trên mạng xã hội đồng thời đang giải quyết một vấn đề có liên quan trực tiếp đến người thân của người đứng đầu cơ quan đó, thì câu hỏi về tính vô tư và cơ chế tránh xung đột lợi ích là câu hỏi chính đáng.

4 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Điều xã hội cần không phải là suy đoán: “Bộ trưởng chắc chắn đã dùng quyền lực để cứu chồng.” Mà phải hỏi: “Quy trình ra quyết định có cơ chế nào để bảo đảm người có quan hệ gia đình với nhân vật được đề cập không thể tác động đến quyết định hay không?” Đó là hai cách tiếp cận hoàn toàn khác nhau. Cách thứ nhất là kết luận. Cách thứ hai là yêu cầu kiểm chứng.

4. Câu chuyện Facebook còn đặt ra một vấn đề pháp lý khác: ranh giới giữa quản lý nội dung và kiểm soát thông tin

Hiến pháp Việt Nam ghi nhận công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và tiếp cận thông tin; đồng thời việc thực hiện các quyền này được pháp luật quy định.

Luật Báo chí cũng ghi nhận quyền phát biểu ý kiến, phản hồi, cung cấp thông tin và góp ý, phê bình, kiến nghị đối với các cơ quan, tổ chức và cá nhân.

Tuy nhiên, quyền tự do ngôn luận không phải là quyền tuyệt đối. Pháp luật Việt Nam cũng quy định những loại nội dung có thể bị hạn chế hoặc xử lý.

5 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Luật An ninh mạng mới có hiệu lực từ ngày 1/7/2026 tiếp tục quy định cơ chế yêu cầu doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên không gian mạng xử lý, ngăn chặn hoặc xóa bỏ những thông tin được xác định là vi phạm pháp luật trong phạm vi luật định.

Vì thế, việc một bài đăng bị Facebook gỡ không tự động chứng minh đó là hành vi kiểm duyệt trái pháp luật. Nhưng ngược lại, việc một cơ quan nhà nước yêu cầu gỡ nội dung cũng không tự động khiến nội dung đó trở thành bất hợp pháp.

Điểm quyết định là: Có phải mọi nội dung sai sự thật đều bị xử lý như nhau, bất kể người bị nhắc tên là ai hay không?

5. Nếu thật sự có tác động để xóa thông tin nhằm bảo vệ người thân thì vấn đề sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều

6 Mot Vu Tai Nan Hai Cau Hoi Ve Phap Luat Va Tinh Cam Khi Nguoi Co Quyen Luc Dung O Phia Nao Cua Cong Ly

Giả sử trong tương lai có bằng chứng đáng tin cậy chứng minh rằng một quan chức đã sử dụng chức vụ, ảnh hưởng hoặc bộ máy công quyền để yêu cầu nền tảng xóa những thông tin hợp pháp chỉ vì những thông tin đó bất lợi cho chồng mình, thì bản chất sự việc sẽ thay đổi.

Khi ấy, đây không còn đơn thuần là câu chuyện của một vụ tai nạn giao thông. Nó trở thành câu chuyện về quyền lực công và lợi ích tư; và rộng hơn nữa là nguyên tắc "mọi người sinh ra đều bình đẳng trước pháp luật".

Tuy chưa có đủ căn cứ để khẳng định cá nhân Bộ trưởng đã trực tiếp chỉ đạo Facebook xóa nội dung nhằm bảo vệ chồng. Những thông tin như vậy hiện nên được gọi đúng bản chất là cáo buộc hoặc nghi vấn cần được kiểm chứng.

6. Còn về tình cảm, bảo vệ chồng là bản năng, nhưng quyền lực công không thể vận hành theo bản năng gia đình

Một người vợ đứng trước nguy cơ chồng mình bị điều tra hoặc bị dư luận lên án chắc chắn có những cảm xúc rất con người: lo lắng, sợ hãi, thương chồng, thương con, muốn bảo vệ gia đình.

Không ai có quyền yêu cầu một con người phải vô cảm trước số phận của người thân. Nhưng một người đang giữ chức vụ Bộ trưởng lại đứng ở một vị trí khác.

Khi đã bước vào quyền lực nhà nước, ranh giới giữa “tôi đang bảo vệ chồng tôi” và “tôi đang sử dụng quyền lực công để bảo vệ chồng tôi” phải cực kỳ rõ ràng. Đó chính là nơi đạo đức công vụ bắt đầu.

Một người vợ bình thường có thể tìm luật sư cho chồng, động viên chồng, chăm sóc gia đình. Nhưng một quan chức nhà nước phải tự đặt thêm một câu hỏi: “Tôi có nên đứng ngoài quyết định này để mọi người không thể nghi ngờ tính khách quan của nó hay không?”

Đôi khi, cách bảo vệ gia đình đúng đắn nhất của một người có quyền lực (Bộ trưởng) lại chính là không sử dụng quyền lực để bảo vệ gia đình.

7. Và ở phía bên kia là một gia đình đã mất đi một đứa con

Trong tất cả những tranh luận về chính trị, pháp luật, Facebook và quyền lực, có một điều rất dễ bị quên: Một cô gái 18 tuổi đã chết.

Ở tuổi 18, người ta còn có những kỳ thi phía trước, những chuyến đi phía trước, một công việc đầu tiên, tình yêu đầu tiên, những ước mơ mà chính cô ấy có thể còn chưa kịp gọi tên. Gia đình cô mất đi một người con.

Không một quyết định hành chính nào có thể đưa cô trở lại. Không một lời xin lỗi nào có thể trả lại tuổi trẻ. Và cũng không một cuộc tranh luận trên mạng xã hội nào có thể thay thế được công lý.

Chính vì vậy, yêu cầu lớn nhất của xã hội phải là sự thật. Nếu không có chuyện can thiệp, hãy công khai đủ thông tin để chứng minh điều đó.

8. Cuối cùng, pháp luật không thể chỉ được đo bằng việc “ai bị bắt”

Một nhà nước pháp quyền được đo bằng việc, người có quyền lực có bị pháp luật ràng buộc như người bình thường hay không? người bị hại có được đối xử công bằng hay không? và người dân có quyền đặt câu hỏi mà không phải sợ rằng câu hỏi ấy sẽ biến mất khỏi không gian công cộng hay không?

Nếu ông Nguyễn Sỹ Cương có sai phạm, ông phải chịu trách nhiệm theo pháp luật. Nếu ông không phạm tội, ông có quyền được minh oan bằng chính pháp luật. 

Nếu bà Lâm Thị Phương Thanh có sự can thiệp bằng quyền lực công để bảo vệ người thân, thì chính mối quan hệ gia đình ấy lại trở thành lý do khiến sự việc cần được kiểm tra nghiêm túc hơn, chứ không phải ít hơn.

Tình cảm gia đình là điều đáng trân trọng, nhưng quyền lực công là thứ phải được kiểm soát. Và trong một xã hội thượng tôn pháp luật, hai điều ấy không được phép nhập làm một.

Bởi cuối cùng, câu hỏi đau đớn nhất của vụ việc không phải là: “Người gây tai nạn là ai?”. Mà là: “Nếu người gây tai nạn là một người bình thường, và nếu người gây tai nạn là một người có quan hệ với người có quyền lực, liệu pháp luật có xử lý như nhau hay không?”

Đó là câu hỏi mà một nhà nước pháp quyền phải đủ tự tin để trả lời.

Nhà văn Trần Quốc Quân

Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

ở Đức nên biết

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Chuyên mục: KHỞI NGHIỆP

banner chuyen muc khoi nghiep o duc 300x200

Cộng đồng quan tâm

Hỏi đáp pháp luật

Bài viết khác có thể bạn quan tâm