
Nhiều người cảm thấy bị xúc phạm và cho rằng mình đang bị phân biệt đối xử trên đất khách. Tuy nhiên, sự thật đằng sau những quyết định này phức tạp hơn nhiều và liên quan trực tiếp đến hệ thống quản lý rủi ro của ngành tài chính Đức.
Thực trạng khóa tài khoản và chấm dứt hợp đồng đột ngột
Khi bạn nhận một khoản tiền lớn từ nước ngoài, dù là tiền tặng cho (Schenkung) để mua nhà hay tiền vay mượn để kinh doanh, hệ thống tự động của ngân hàng sẽ ngay lập tức quét giao dịch. Nếu bị xếp vào diện đáng ngờ, ngân hàng có quyền thực hiện các biện pháp mạnh tay.
Các hình thức xử lý thường gặp bao gồm:
- Khóa tài khoản tạm thời (Kontosperre), khiến bạn không thể rút tiền, chuyển khoản hay thanh toán bất kỳ dịch vụ nào.
- Chấm dứt hợp đồng tài khoản (Kontokündigung), buộc bạn phải rút toàn bộ số dư và tìm kiếm một ngân hàng mới trong thời gian ngắn.
- Gửi báo cáo nghi ngờ (Verdachtsmeldung) tới FIU, cơ quan tình báo tài chính của Đức, mà không được phép thông báo cho khách hàng biết.
Ngân hàng hành động như vậy không phải vì định kiến cá nhân. Họ đang thực thi nghiêm ngặt Luật chống rửa tiền (Geldwäschegesetz - GwG) để tránh những khoản phạt khổng lồ từ các cơ quan quản lý.
Quyền hạn của ngân hàng theo luật pháp Đức
Theo quy định của Luật dân sự, các ngân hàng tư nhân có quyền chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào mà không cần nêu lý do cụ thể. Thông thường, họ sẽ thông báo trước ít nhất 2 tháng để khách hàng chuẩn bị.
Tuy nhiên, nếu có nghi ngờ nghiêm trọng về hoạt động rửa tiền, ngân hàng được phép hủy hợp đồng ngay lập tức. Số lượng vụ việc này đã tăng hơn 40% trong ba năm qua do các quy định pháp lý ngày càng siết chặt.
Ngân hàng thà chọn cách cắt đứt quan hệ sớm với những khách hàng có dấu hiệu rủi ro hơn là đối mặt với sự kiểm tra từ BaFin. Đây là cách họ tự bảo vệ mình trước những rắc rối pháp lý có thể xảy ra.
Nguyên tắc giữ bí mật và nghĩa vụ báo cáo
Theo điều 43 và 47 của Luật chống rửa tiền (GwG), ngân hàng có nghĩa vụ báo cáo mọi giao dịch nghi ngờ mà không phụ thuộc vào số tiền lớn hay nhỏ. Một quy tắc đặc biệt nghiêm ngặt là lệnh cấm tiết lộ thông tin (Tipping-off Verbot).
Điều này có nghĩa là khi ngân hàng từ chối giải thích lý do khóa tài khoản, rất có thể họ đã gửi báo cáo cho FIU. Theo luật, họ tuyệt đối không được để khách hàng biết về việc báo cáo này để tránh làm ảnh hưởng đến quá trình điều tra.
Các tổ chức tín dụng cũng được pháp luật bảo vệ khỏi các yêu cầu bồi thường dân sự khi thực hiện báo cáo nghi ngờ. Trừ khi có bằng chứng cho thấy họ cố tình gây hại hoặc sơ suất cực kỳ nghiêm trọng, khách hàng rất khó kiện ngược lại ngân hàng.
Những khoản phạt tỷ Euro khiến các ngân hàng e sợ
Trong thập kỷ qua, hàng loạt bê bối tài chính đã khiến các ngân hàng tại châu Âu phải trả giá đắt. Chính vì vậy, phương châm hiện nay của họ là thà khóa nhầm còn hơn bỏ sót để bảo vệ giấy phép hoạt động.
Một số trường hợp điển hình bị xử phạt bao gồm:
- Commerzbank từng phải trả 1,5 tỷ USD cho phía Mỹ vì vi phạm lệnh cấm vận và rửa tiền, cùng nhiều khoản phạt khác từ BaFin vào năm 2024.
- N26 Bank bị phạt 4,25 triệu Euro vào năm 2021 và bị hạn chế nhận khách hàng mới do thiếu sót trong hệ thống kiểm soát.
- J.P. Morgan SE đối mặt với khoản phạt 45 triệu Euro vào năm 2025 do gửi báo cáo nghi ngờ quá muộn.
- Deutsche Bank và nhiều ngân hàng khác như Helaba hay Sparkasse cũng liên tục nằm trong tầm ngắm của các cơ quan thanh tra.
Những vụ bê bối chấn động như Danske Bank với 200 tỷ Euro tiền bẩn hay sự sụp đổ của Wirecard đã làm thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận của BaFin. Hệ thống giám sát tài chính Đức đã được cải tổ toàn diện để trở nên khắt khe hơn bao giờ hết.
Vị trí của Việt Nam trong danh sách giám sát quốc tế
Cần làm rõ rằng ngân hàng Đức không nhắm riêng vào khách hàng Việt Nam. Họ áp dụng quy trình kiểm tra nâng cao đối với tất cả các quốc gia nằm trong danh sách giám sát của FATF (Tổ chức quốc tế chống rửa tiền).
Danh sách xám (Grey List) hiện bao gồm khoảng 20 quốc gia đang được giám sát tăng cường. Việt Nam đã chính thức nằm trong danh sách này từ tháng 06/2023 và vẫn chưa được gỡ bỏ tính đến cuối năm 2024.
Các quốc gia tiêu biểu trong danh sách này gồm:
- Khu vực Châu Á: Việt Nam, Lào, Nepal.
- Khu vực Châu Âu: Bulgaria, Monaco.
- Khu vực Trung Đông và Châu Phi: Lebanon, Syria, Yemen, Nigeria, Kenya.
- Khu vực Mỹ Latinh: Venezuela, Bolivia.
Vì nằm trong danh sách này, mọi giao dịch từ Việt Nam sang Đức đều tự động bị hệ thống đánh giá rủi ro ở mức cao. Các ngân hàng tại Đức bắt buộc phải áp dụng nghĩa vụ kiểm tra nâng cao đối với những khoản tiền này.
Tại sao cùng một giao dịch nhưng có người bị khóa, người không?
Đây là câu hỏi mà nhiều người thắc mắc khi thấy bạn bè mình vẫn nhận tiền bình thường. Câu trả lời nằm ở hệ thống đánh giá rủi ro tự động (Risk Scoring) của mỗi ngân hàng, dựa trên nhiều tiêu chí khác nhau.
Các yếu tố quyết định mức độ rủi ro bao gồm:
- Hồ sơ cá nhân: Thu nhập và nghề nghiệp của bạn phải tương xứng với số tiền nhận được.
- Lịch sử tài khoản: Một tài khoản hoạt động ổn định lâu năm sẽ ít bị nghi ngờ hơn tài khoản mới mở hoặc ít giao dịch.
- Đường đi của tiền: Tiền chuyển trực tiếp từ người thân sẽ khác với tiền đi qua các công ty trung gian hoặc các trung tâm ngoại biên (Offshore).
- Mục đích kinh tế: Giao dịch phải có lý do rõ ràng và hợp lý với hoàn cảnh thực tế của khách hàng.
Ngoài ra, trình độ và kinh nghiệm của nhân viên xử lý tại chi nhánh cũng đóng vai trò quan trọng. Những nhân viên ít kinh nghiệm thường có xu hướng chuyển ngay hồ sơ lên bộ phận kiểm soát (Compliance) để tránh trách nhiệm, dẫn đến việc tài khoản bị khóa nhanh hơn.
Tóm lại, việc ngân hàng Đức kiểm soát chặt chẽ các dòng tiền từ Việt Nam là một phần của chiến dịch chống tội phạm tài chính toàn cầu. Để tránh rắc rối, người dân nên chủ động chuẩn bị đầy đủ giấy tờ chứng minh nguồn gốc tiền và thông báo trước cho ngân hàng về các giao dịch lớn.
Nguyễn Thanh Bình - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

