Chia sẻ:FacebookZalo

Tôi viết những dòng này trong một buổi chiều trời Đức lại đổ mưa. Ngoài kia, mọi thứ vẫn rất đẹp, rất văn minh, rất đáng sống. Nhưng phía sau vẻ đẹp đó… là rất nhiều câu chuyện mà nếu không ở đây, bạn sẽ không bao giờ hiểu hết.

1 Em Bao Sang Duc 2 Nam Se Doi Doi  Nhung Toi Gap Em O Ga Tau Trong Mot Buoi Toi Mua Va Moi Thu Khong Nhu Vay

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Có một buổi tối cách đây không lâu, trời Đức mưa lạnh, kiểu mưa lất phất nhưng đủ để người ta thấy buốt. Tôi đứng ở ga tàu, chờ chuyến S-Bahn muộn. Lúc đó gần 11 giờ đêm. Ga vắng, chỉ lác đác vài người. Và tôi thấy một cô bé người Việt, ngồi co ro ở ghế, tay ôm balo, mắt đỏ hoe.

Tôi hỏi chuyện.

Em sang Đức chưa đầy một năm. Đi theo diện học nghề. Gia đình vay tiền cho đi. Lúc sang, em từng nói với mẹ: 

“2 năm thôi là con trả hết nợ, sau đó là đổi đời.”

Nhưng tối hôm đó, em nói với tôi một câu rất nhỏ:

“Chị ơi… nếu bây giờ được về, em cũng muốn về.”

Tôi không hỏi thêm nữa. Vì tôi hiểu. Và cũng từ hôm đó, tôi lại nghĩ rất nhiều về hai chữ “giấc mơ Đức”.

Sống ở Đức lâu năm, tôi đã gặp rất nhiều người như em.

Có người trụ lại được.Có người bỏ cuộc giữa chừng.Có người vẫn ở đây… nhưng sống không khác gì một cái bóng.

Chưa bao giờ tôi thấy việc sang Đức lại phổ biến như bây giờ. Và cũng chưa bao giờ, những câu chuyện phía sau nó lại nhiều đến vậy.

Ở Việt Nam, người ta kể về Đức như một nơi đáng sống, thu nhập tốt, cơ hội rộng mở. Điều đó không sai. Nhưng nó… chưa đủ.

Nhiều người nghĩ rằng sang Đức học nghề là “vừa học vừa có tiền”, cuộc sống ổn định.

Thực tế là: bạn phải đánh đổi rất nhiều.

Kỷ luật ở đây không giống ở nhà. Không có chuyện đi trễ rồi xin xỏ. Không có chuyện làm sai rồi được bỏ qua. Mọi thứ rõ ràng, thẳng thắn, và đôi khi… lạnh lùng.

Tôi đã thấy những bạn chỉ vì vài lần đi muộn, vài lần thiếu nghiêm túc mà mất luôn cơ hội ở lại.

Không phải vì họ tệ. Mà vì họ chưa kịp thích nghi.

Rồi đến công việc.

Những ngành như điều dưỡng, nhà hàng, khách sạn… không hề nhẹ nhàng. Đó là những công việc “ăn sức” thật sự.

Có những ngày làm xong, chân không còn cảm giác. Có những ca đêm kéo dài đến sáng. Có những lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống mà không đứng dậy nổi.

Nhưng vẫn phải làm.

Vì phía sau là tiền nhà, tiền ăn, tiền bảo hiểm… và cả khoản nợ ở Việt Nam.

Ngôn ngữ là một cú sốc khác.

Nhiều người mang theo tấm bằng B1, B2 sang đây với sự tự tin. Nhưng chỉ cần bước vào lớp học nghề, hoặc nói chuyện với người bản xứ… là hiểu ngay mọi thứ không đơn giản như vậy.

Nghe không kịp. Hiểu không hết. Không dám nói.

Cảm giác đó… rất cô đơn.

Tôi từng thấy có người ngồi trong lớp, im lặng suốt buổi, không phải vì không muốn nói — mà vì không biết phải bắt đầu từ đâu.

Còn tiền bạc — thứ khiến nhiều người quyết định ra đi.

Thực tế ở Đức không phải là “kiếm tiền dễ”.

Tiền học nghề đủ để sống tiết kiệm. Muốn dư ra… rất khó.

Có những hôm đi siêu thị, đứng trước quầy đồ ăn mà nhớ món Việt đến mức chỉ muốn mua cho đỡ thèm. Nhưng nhìn giá xong… lại lặng lẽ đi qua.

Có người ăn đồ giảm giá mỗi ngày. Có người mang đồ thừa ở quán về. Không phải vì họ không muốn sống tốt hơn.

Mà vì họ đang cố gắng tồn tại.

Áp lực lớn nhất đôi khi không nằm ở Đức.

Mà nằm ở những cuộc gọi từ Việt Nam.

“Bao giờ gửi tiền về?”“Ở bên đó chắc kiếm được nhiều lắm nhỉ?”

Không ai cố ý làm tổn thương ai.

Nhưng những câu hỏi đó… đôi khi nặng như đá.

Và rồi, có người chọn cách đi làm thêm quá sức. Có người bỏ học. Có người trượt dài mà không kịp dừng lại.

Thời gian gần đây, nhiều người chọn đi theo diện 8 tháng.

Nghe thì nhanh. Nghe thì dễ.

Nhưng thực tế, 8 tháng không đủ để xây một tương lai.

Chưa kịp quen việc, chưa kịp ổn định, thì đã hết hạn. Tiền kiếm được không đáng bao nhiêu. Nhưng nợ thì vẫn còn.

Và từ đó, nhiều người chọn ở lại bất hợp pháp.

Một lựa chọn… mà cái giá của nó rất đắt.

Có những câu chuyện mà nếu không sống ở đây, bạn sẽ không tin là có thật.

Những cô gái trẻ, không giấy tờ, không chỗ dựa. Bị đẩy vào những con đường mà chính họ cũng không muốn đi.

Có người đánh đổi cả tuổi trẻ.Có người đánh đổi cả danh dự.Chỉ để tồn tại.

Ở Việt Nam, người ta chỉ thấy tiền gửi về.

Không ai thấy được những gì đã phải đánh đổi để có số tiền đó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Nước Đức không phải là nơi đóng cửa với người Việt. Tôi đã gặp những bạn rất tử tế. Chăm chỉ, kiên trì, chịu khó học tiếng, làm việc nghiêm túc. Sau vài năm, họ có công việc ổn định, có cuộc sống đàng hoàng, có tương lai rõ ràng.

Những người như vậy — Đức luôn có chỗ.

Tôi viết những dòng này không phải để dọa ai. Chỉ là… nếu bạn đang mơ về nước Đức, hãy mơ một cách tỉnh táo.

Nơi này có thể cho bạn cơ hội. Nhưng nó không phải là phép màu. Và càng không phải là con đường tắt.

Nếu bạn đi — hãy chuẩn bị thật kỹ.Nếu bạn ở lại — hãy sống thật đàng hoàng.

Vì giữa một nơi xa lạ như thế này, thứ giữ bạn đứng vững không phải là may mắn. Mà là chính bạn.

Hoài Uyên

Thu Phương - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

 

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

ở Đức nên biết

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC

Chuyên mục: KHỞI NGHIỆP

banner chuyen muc khoi nghiep o duc 300x200

Cộng đồng quan tâm

Bài viết khác có thể bạn quan tâm